Chương 195

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 195

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Xe đột nhiên phanh lại dừng ở bên ngoài một tòa nhà, xe phía sau thiếu chút nữa tông vào đuôi xe.

Trịnh Nghị mở cửa xuống xe, thấy một người đàn ông ôm lấy Vân Tô Tô chạy vào bên trong liền thốt ra lời thô tục, nhấc chân xông lên phía trước.

“Con mẹ nó, đứng lại cho ông! “

Đào Đằng chạy một mạch như bay lên lầu hai, nói chuyện với một nữ bác sĩ trung niên bằng ngôn ngữ cô nghe không hiểu, đặt cô lên giường bệnh, bước ra ngoài nhanh chóng đóng cửa lại.

Trịnh Nghị túm lấy cổ áo của hắn ấn trên cửa, hai người chiều cao ngang nhau, trợn mắt nhìn hắn gào to: “Mày làm gì cô ấy rồi!”

Hắn vội vàng giơ tay giải thích: “Người anh em bình tĩnh một chút, tôi thật sự cái gì cũng không làm, cô ấy bị đau bụng, tôi đưa cô ấy đến chỗ bác sĩ để khám bệnh mà thôi.”

“Mày cho rằng tao sẽ tin lời vớ vẩn của mày sao!”

Hắn chỉ vào người đi tới phía sau: “Cậu ta nhất định sẽ tin tưởng tôi”

Quý Đỗ đi tới, lạnh lùng nhìn hai người: “Cậu ta chính là một tên lừa đảo nói bậy, đừng tin lời cậu ta”.

Trịnh Nghị quay đầu nói: “Hai người quen nhau?”

“Đâu chỉ là quen. “Đào Đằng nhếch môi cười rạng rỡ, vẫy vẫy tay chào hắn: ” Đã lâu không gặp, Quý Đỗ”.

“Cút, tôi không biết cậu”.

Trịnh Nghị cau mày buông lỏng cổ áo của hắn.

“Ôi dào thật đúng là vô tình, không phải lần trước lừa của cậu chút tiền thôi sao sao, có cần thiết phải tuyệt giao với tôi vậy không? Ai muốn cái thứ đồ không đáng giá của cậu.”

Hứa Tân và Lam Đà thở hổn hển chạy lên.

“Cô ấy đâu rồi!”

Đào Đằng chỉ về phía sau: “Đau bụng, đang kiểm tra ở bên trong.”

“Cậu làm gì mà cô ấy đau bụng?”

“Làm ơn, đừng nói giỡn nữa, tôi như thế nào nỡ để cho một cô gái đau bụng, hẳn là do đồ ăn gây nên.”

Hắn nói chuyện cà lơ phất phơ, mang theo kiểu mập mờ, chỉ có Quý Đỗ biết từ đầu đến cuối, hắn chính là một tên công tử trong ngoài không đồng nhất, bề ngoài không ngay thẳng, chuyện làm ra chó thấy cũng muốn ói.

Không lâu sau nữ bác sĩ trung niên đi ra, thấp giọng nói chuyện với Đào Đằng một lát, tai hắn đỏ lên, nhất thời nở nụ cười.

“Thì ra là như vậy.”

Hắn nhìn bốn người kia nói: “Không cần lo lắng, bảo bối của các người đến kỳ sinh lý mà thôi, buông tha cho tôi được rồi đó, tôi thật sự không có liên quan gì đến cô ấy đâu mà, không tin các người đi vào mà xem.”

Trịnh Nghị đẩy hắn đi thẳng vào trong, Đào Đằng lùi hai bước, mấy người đều đi vào, chỉ còn lại Quý Đỗ đứng ở ngoài cửa trừng mắt nhìn hắn.

“Đừng dùng ánh mắt đó nhìn tôi nữa.”

Hắn bước chân lắc lư đi đến gần chỗ Trịnh Nghị, vẻ mặt cười nhạo: “So với nhân phẩm của tôi, các người còn lợi hại hơn tôi, trong xe dưới lầu hẳn là còn có một người đàn ông nữa?”

“Con mẹ nó đừng ở trước mặt tôi giả vờ giả vịt!”

Hắn sợ hãi lui về phía sau hai bước, giơ tay lên ngây thơ nói: “Ai giả vờ giả vịt? Đừng đổ oan vu khống người ta được không?”.

“À đúng rồi, mẹ tôi rất thích Tô Tô, khám bệnh xong thì đưa người đến nhà tôi, lát nữa tôi gửi địa chỉ cho cậu, nhớ đấy.”

Hắn nở nụ cười với Quý Đỗ, con ngươi màu lam không có ý tối lại đi lên phía trước, thấp giọng ở bên cạnh hắn nhỏ giọng nói.

“Phải nhanh lên nha, Little Bitch.”

Giọng hắn hạ thấp thêm vài phần khiêu khích.

“Con mẹ nó mày!”

Quý Đỗ không chút do dự đấm một quyền lên mặt hắn.

Lam Đà nghe thấy tiếng động, xoay người nhìn lại.

Hai người đánh nhau ngoài cửa.

“Không cần để ý tới hắn, không chết được.”

Trịnh Nghị nhẹ nhàng kéo góc chăn lên một, phát hiện cô đang cuộn tròn người, không ngủ, mở to mắt nhìn hắn.

Hắn muốn nổi giận, nhưng lại giận không nổi.

Đây hình như là sau khi cô gặp bọn họ, lần đầu tiên đến kỳ sinh lý, ân ái quá mức thường xuyên, dẫn đến thân thể điều tiết tiết ra liên tục không cân bằng, đau như vậy cũng là trong dự liệu.

“Cút đi, đừng chạm vào tôi! “Cô đánh vào tay hắn, nhưng không phát hiện hắn đã nổi giận.

Hắn bóp mặt cô, cô quay đầu lại, nhìn thấy hắn cắn răng mở miệng, vẻ mặt như muốn giết người.

“Vân Tô Tô, đừng không biết xấu hổ, cho rằng không có cách để trị được em có phải hay không! Có biết lần này chạy trốn làm cho bọn tôi nóng vội chừng nào sao, còn dám có lần sau tôi đánh gãy chân chân em !”

Nước mắt cô trào ra, hốc mắt tràn ngập nước mắt, thịt mềm trên gò má bị bóp vào một khối, móng tay dùng sức chụp mu bàn tay của hắn kêu to.

“Có bản lĩnh thì anh giết chết tôi đi, có biết tôi đau bụng hay không, còn không thể nói chuyện nhẹ nhàng chút à!”

Nước mắt cô vừa rơi hắn liền đau lòng, Trịnh Nghị buông lỏng sức lực, gạt chăn ra rồi ôm lấy cô đi.

Vân Tô Tô bị ôm vào trong ngực, bàn tay to rõ ràng kia nâng eo dưới của cô, nhẹ nhàng bóp bụng đau đớn.

Hứa Tân đi ra ngoài, hai người kia đã đánh tới góc tường, hắn gào lên một tiếng với Quý Đỗ: “Nên đi rồi, đánh cái gì mà đánh?”

Hắn thở hồng hộc buông tóc Đào Đằng ra, lau miệng vết thương bị đánh chảy máu cười lạnh: “Không đánh chết hắn, hôm nay ông đây không đi! Đồ điếm thúi!”

Đào Đằng ha hả nở nụ cười, xoa loạn mái tóc xoăn của mình, hắn khiêu khích ngoắc ngón tay.

“Đến đây a, bitch, xem ai đánh ai.”

“Con mẹ nó mày muốn chết!”

Hứa Tân liếc mắt một cái, tiêu sái đút tay vào trong túi đi xuống lầu.

Lên xe, Vân Tô Tô tự giác quỳ xuống dưới giữa hai chân của hắn, Trịnh Nghị ấn đầu của cô, đem mặt dán chặt dưới háng của mình.

“Em ngược lại còn rất tự giác, sợ tôi cắm phía dưới em à?”

“A…… Sợ.”

Hai má bị vật cứng đâm đau đớn, cho dù có cách một tầng quần áo, cảm giác nóng rực của dương vật cô cũng có thể cảm nhận được.

Vậy thì tự mình làm cho nó mềm xuống, không cắm vào chỗ đó, nói không chừng tôi sẽ cắm phía sau em.

Bình luận (0)

Để lại bình luận