Chương 195

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 195

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bàng Kinh Phú trở lại trước.

Điền Yên khẩn trương đến không biết phải làm sao, nhưng so với sự khẩn trương của cô, Bàng Kinh Phú còn tỏ ra hoảng hốt hơn, anh ôm chầm lấy eo cô, cúi đầu hôn lên trán cô.

“Lần sau chúng ta đến nhà thờ lớn, bây giờ phải đổi chỗ.”

“Tại sao vậy anh?”

“Mặc áo khoác vào trước đi, em đi với tôi.”

Bàng Kinh Phú không dám mạo hiểm, vì giết chết Bovis, anh bắt Tiết Du đi, Bovis kia chắc chắn sẽ ra tay với người bên cạnh anh.

Chỉ có lúc này Bàng Kinh Phú mới phát hiện, xương sườn mềm(*) của anh khiến anh bây giờ trở nên nhát gan hơn rất nhiều.

(*): chỉ điểm thiếu sót, nhược điểm, nơi yếu kém

Bàng Kinh Phú ôm Điền Yên ra khỏi thang máy, Lưu Hoàng Dật đã lái xe đậu trước cửa khách sạn. Nham Oanh lái một chiếc xe khác chở Tiết Du, theo sát sau lưng họ.

Xe vừa mới phóng ra đường phố, bên trong thiết bị truyền tin truyền tới giọng nói của Nham Oanh.

“Lão đại, phía sau có năm chiếc xe cảnh sát, giống như đang nhìn chằm chằm chúng ta.”

Vừa dứt lời, âm thanh chói tai vang lên. Tiếng còi cảnh sát bén nhọn vang vọng giữa đường phố lát đá, đèn cảnh sát xanh đỏ lóe lên phản xạ ánh sáng lên trên tường đá của tòa nhà. Xe càng lúc càng tăng tốc, Điền Yên quay đầu nhìn ra sau lưng.

“Xảy ra chuyện gì vậy!”

Điền Yên nắm lấy ống tay áo khoác của Bàng Kinh Phú, dùng khuôn mặt ngây thơ hồn nhiên, tàn nhẫn nói.

“Là em làm, em liên lạc với cảnh sát tư pháp bảo vệ em.”

Bàng Kinh Phú khó tin nhìn cô.

Anh tóm chặt lấy cổ cô, đè cô lên cửa kính xe. Bên trong xe vang lên tiếng va chạm nặng nề, xương ngón tay của Bàng Kinh Phú chèn ép vào động mạch cổ của Điền Yên, mạch máu trên chiếc cổ trắng nõn đột nhiên phồng lên.

Điền Yên nắm lấy cánh tay anh, cô cố hết sức ngẩng đầu, âm thanh đau đớn nghẹn ngào: “Em không muốn đi với bọn họ… Chỉ cần anh thả bạn của em ra, em sẽ thuyết phục bọn họ hủy bỏ kế hoạch bảo vệ, em cam tâm tình nguyện đi theo anh…”

Đỉnh đầu xuất hiện một chiếc trực thăng bắn quét về phía họ. Cửa sổ thủy tinh vỡ tan như mưa đá. Lưu Hoành Dật phát hiện không ổn chợt đổi tay lái, thân xe giống như bị một lực khổng lồ kéo căng, vẽ ra một đường vòng cung trên đường phố.

Đường phố chật hẹp và nhà cửa dày đặc ngay lập tức biến thành mê cung, bánh xe và đá cuội vang vọng khắp đường phố. Máy bay trực thăng trên bầu trời không ngừng truy đuổi ráo riết theo bọn họ. Hầu như không còn nơi nào để trốn trong những khúc quanh của thành phố cổ, huống chi xe cảnh sát còn đang đuổi theo phía sau họ.

Xe đột nhiên qua khúc quanh, Bàng Kinh Phú che chở Điền Yên vào trong ngực.

Tiếng hít thở của cô hỗn loạn, cô cũng ý thức được trực thăng trên đỉnh đầu đang muốn đưa bọn họ vào chỗ chết. Cái này không thể là cảnh sát tư pháp làm.

Thân hình cao lớn của Bàng Kinh Phú bao phủ cô lại, bắp thịt anh căng thẳng, cơ thể anh kéo căng giống như cung tên.

“Làm tốt lắm, Điền Yên.” Anh tức giận cười.

Vừa nói, tay Bàng Kinh Phú nắm chặt thành quyền, khớp xương trên bàn tay trắng bệch. Anh ôm cô chặt đến mức như muốn siết cô cho đến chết.

Anh có nằm mơ cũng không nghĩ tới Điền Yên lại dám một đao đâm sau lưng anh, thậm chí lại còn luôn miệng nói cô sẽ cam tâm tình nguyện ở bên anh, vậy sao cô còn có tâm tư nói ra những lời này?

Từ giây phút bọn họ bắt đầu gặp lại, có lẽ chỉ có một mình anh u mê không tỉnh mà thôi. Anh biết Điền Yên không có trái tim, nhưng kết quả không hoàn toàn là như vậy, thậm chí ngay cả con đường sống cô cũng không cho anh, vội vàng để cho cảnh sát bắt giữ anh.

“Mẹ nó, dù tôi có chết ở chỗ này cũng phải kéo em xuống! Mỗi lời em nói ông đây đều không tin! Sau ngày hôm nay nếu tôi còn sống, ông đây sẽ giết chết em! Nếu tôi chết—”

Bàng Kinh Phú chuyển chủ đề, anh bóp mặt cô, đẩy miệng cô chu ra, gò má bị bóp đến biến dạng, cái miệng há hốc như chậu máu đối mặt với anh. Điền Yên không có bất kỳ phòng bị nào, nụ hôn cắn xé ùn ùn kéo tới đan xen vào một chỗ.

Lồng ngực anh đầy sự tức giận, hơi thở hỗn loạn nhưng lại kiên quyết.

“Ông đây sẽ không chết! Ông đây còn chưa làm em đủ đâu, em chờ cho ông đây, nhìn tôi chơi chết em như thế nào!”

Trực thăng trên bầu trời không ngừng theo sát, mưa đạn bắn phá như thác đổ, gương chiếu hậu trong nháy mắt bị vỡ đến nát bấy, cửa kiếng sau vỡ vụn trong nháy mắt. Bàng Kinh Phú ấn đầu Điền Yên xuống, dùng sức kéo cô vào ngực mình. Anh lấy súng ra nhanh chóng lên đạn, nhắm ngay vật khổng lồ trên không mà bắn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận