Chương 195

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 195

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ngôn Trăn nghe thanh âm, suy nghĩ có chút thanh tỉnh, nhẹ nhàng chớp mắt vài cái, chậm rãi thích ứng với ánh sáng.
Cô nằm ở ghế lái phụ, trên người còn khoác áo khoác của Ngôn Chiêu, mà ghế lái đã không còn một bóng người.
Bên đầu xe có một người đàn ông mặc đồ đen, cô tưởng là Ngôn Chiêu, hạ cửa sổ xe xuống thăm dò, không chút suy nghĩ kêu một câu: ” Anh trai? ”
Người nọ tự nhiên mà đáp ứng xưng hô của, xoay người nhìn lại, ” Còn muốn nghỉ ngơi một lát không? ”
Ngôn Trăn thấy rõ mặt anh, có chút kinh ngạc: ” Trần Hoài Tự? Sao anh lại ở đây? Anh tôi đâu? ”
” Cậu ấy đi vào phòng bao trước, tôi ở chỗ này chờ em. ”
Ngôn Trăn quét mắt nhìn bốn phía, trong bãi đỗ xe ngầm ánh sáng lờ mờ, thỉnh thoảng có tiếng lốp xe đè qua vành đai giảm tốc truyền đến, nặng nề quanh quẩn trong không khí yên tĩnh lạnh lẽo.
” Đây là ở đâu? Minh Thực? ”
” Ừm, đón gió tẩy trần cho em, đêm nay đặt một phòng riêng. ”
Khách sạn 5 sao nổi tiếng ở thành phố Ninh Xuyên.
Cô hiển nhiên rất hài lòng với sự phô trương của mình: ” Cũng rất long trọng nha. ”
Trần Hoài Tự “Ừ” một tiếng, không nói gì nữa, cứ cúi đầu nhìn cô như vậy, ánh mắt cũng không rời.
Nhận thấy được ánh mắt nóng rực kia, Ngôn Trăn rụt đầu vào trong xe, ngồi thẳng người, lấy gương ra sửa sang lại mái tóc rối loạn do vừa mới ngủ dậy.
Cô sửa sang cẩn thận, ngước mắt lên nhìn thấy Trần Hoài Tự vẫn bất động tựa vào đó, tay tùy ý khoát lên trước xe, đường cong cánh tay lưu loát, đồng hồ ôm chặt lấy cổ tay, không hiểu sao lại ăn khớp với thân xe màu xám bạc.
Ngôn Trăn lại thò đầu ra: ” Kỳ thật anh không cần ở đây chờ tôi, báo cho tôi số phòng bao là được, tôi cũng không phải không biết đường. ”
Cô tựa vào cửa sổ xe, ngẩng đầu nhìn anh, Trần Hoài Tự đứng ở ngoài xe, như là đang chờ thời khắc này, anh đột nhiên vươn tay, lòng bàn tay chế trụ gáy cô, ngón cái đặt sau tai cô, cứ như vậy cúi người xuống, cúi đầu hôn cô.
” Anh… ”
Lời nói vừa ra khỏi miệng đã bị nuốt chửng, chóp mũi trong nháy mắt tràn đầy hơi thở của anh, ánh sáng trước mắt tối sầm, tầm mắt của cô hoàn toàn bị anh bắt được.
Trần Hoài Tự một tay hư ảo che ở đỉnh đầu cô, sợ cô đυ.ng vào mép cửa sổ, tay kia giữ mặt cô hướng về phía mình, nghiêng đầu hôn cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận