Chương 196

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 196

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Diệp Tiểu Tiểu trở về nước vào cuối tháng 10 nhưng vẫn chưa thể quay lại thành phố Z.

Cô nghĩ đến mấy người bạn tốt của mình nhưng cuối cùng vẫn quyết định tạm thời chưa đi tìm bọn họ. Cô đến Giang Châu, định ở lại đây, từ từ tìm công việc.

Sau khi xem xét phòng trọ, cuối cùng cô chọn được một căn hộ hai phòng ngủ, môi trường cộng đồng tốt, an ninh nghiêm ngặt, gần đó có siêu thị và bệnh viện lớn.

Sau khi ký hợp đồng với chủ nhà, Diệp Tiểu Tiểu vui vẻ đi siêu thị mua một đống đồ ăn, rồi còn mua thêm một bó hoa để mang về cắm vào bình.

Sau một buổi chiều bận rộn, cô cảm thấy rấthài lòng khi nhìn căn phòng được trang trí trang nhã lại ấm áp, lúc đó cô chợt hiểu tại sao người ta lại muốn mua nhà, đó là để có được cảm giác an toàn đi, cho dù hiện tại cô chỉ ở tɾong một căn phòng thuê nhưng đối với một người đã lang bạt bên ngoài mấy tháng nay như cô mà nói thì đó cũng là một loại cảm giác thật bình dị.

Cô háo hức như một chú Trim nhỏ, nấu hai món ngon tự thưởng cho mình.

Sau khi hầm cháo, nhặt rau, đem rác vứt trước cửa nhà xong xuôi, chuẩn bị về phòng ăn tối thì một cơn gió thổi qua, cửa đóng sầm lại một tiếng “ầm”.

Biến cố đổi đột ngột khiến cô có chút bối rối, phải làm sao đây? Chìa khóa, đïện thoại đều ở tɾong nhà.

Lục Vi Thần vừa mở cửa ra liền nhìn thấy một cô gái mặc váy ngủ đang đứng trước cửa nhà anh, đôi mắt to tròn mở to, vẻ mặt lo lắng có chút căng thẳng.

“…Xin lỗi, lúc tôi ra ngoài vứt rác cửa không may bị khoá lại. Anh có thể cho tôi mượn đïện thoại di động để gọi thợ khóa mở cửa được không? Nồi cháo tôi đang nấu còn chưa tắt.”

Diệp Tiểu Tiểu giật mình khi nhìn thấy người hàng xóm đối diện mình, cô ngay lập tức nhận ra anh ta chính là người đàn ông đã bị cô cướp taxi vào ngày cô trốn khỏi bệnh viện, một tia hoảng sợ chợt lóe lên tɾong mắt cô, cô giật mình, xấu hổ đến đỏ bừng hai tai.

May mà người đàn ông không nhận thấy điều gì khác thường, anh ta suy nghĩ một lúc rồi nói “Tôi biết số đïện thoại của công ty sửa khóa, đợi tôi một lát.”

Lục Vi Thần vào nhà gọi đïện thoại, công ty sửa khóa nhanh chóng bố trí người lên lầu giúp mở cửa, Diệp Tiểu Tiểu vội chạy vào ßếp, lấy khăn vặn nắp, dùng thìa khuấy đều rồi thở phào nhẹ nhõm “Vẫn còn tốt.”

“Cám ơn anh.” Nhìn thấy người hàng xóm không yên tâm đi the0 mình vào ßếp, cô hơn, cả hai lần họ gặp nhau cô đều được anh giúp đỡ.

“Em biết nấu ăn sao?” Lục Vi Thần hỏi “Hiện tại có rấtít cô gái chịu vào ßếp nấu nướng.”

“Tôi thấy tự mình nấu ăn ngon hơn.” Cô ngượng ngùng cười “Cũng tiết kiệm tiền.”

Trong lòng Lục Vi Thần như có vật gì làm xao động, cô gái này có một đôi mắt đẹp, nụ cười rấtđẹp, lại còn… rấtấm áp, khiến người ta bất giác muốn lại gần.

Bình luận (0)

Để lại bình luận