Chương 196

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 196

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Đau Đớn
Nhưng Lâm Đại Hải là ông cha ruột của Lâm Thanh và Lâm Thâm kia mà!
Đầu óc Lâm Thâm ong ong cả lên, nhìn hai cô gái co cụm người lại phía sau đống đồ đạc xếp chồng lộn xộn trong màn hình.
Cha… Đã giết em gái… Đã giết người mà anh ấy thích.
Tay đang giữ vô lăng của Lâm Thâm run lên, cảm giác buồn nôn như dời sông lấp biển xen lẫn với cảm giác đau âm ỉ lan ra trong dạ dày của anh ấy.
Anh ấy nghiến răng, thở mạnh từng hơi một cứ như thể dùng mũi để hít thở có thể khiến anh ấy nghẹt thở ngay lập tức. Nhưng coi như có há to miệng để hô hấp cũng chẳng ăn thua gì.
Cảm giác ngạt thở mà anh ấy không cách nào nói ra được.
Ngạt thở đến mức hai mắt anh ấy dần đỏ lên.
Lâm Thanh lại bình tĩnh ngoài dự đoán.
Trên người cô ấy vẫn còn lưu lại mùi hôi thối trên người đám đàn ông kia, khi bị gió thổi qua, mùi hôi cuốn từng đợt từng đợt vào trong mũi cô.
Thật buồn nôn.
Nhưng hoàn toàn không phải do cái mùi thối này mà buồn nôn.
Ở nơi khác, Lâm Đại Hải đứng sững ở trong sân như một pho tượng.
Ánh mắt của ông ta bình tĩnh liếc tới chỗ đống đồ chồng chất trong phòng, ôn hòa mở miệng nói: “Con gái? Con sao vậy? Con bị thương rồi sao? Để cha xem xem nào.”
Kiều Sở Sở thở gấp, nhanh như báo giơ tay che miệng Lâm Thanh lại!
“Đừng lên tiếng!” Giọng nói của Kiều Sở Sở khe khẽ gần như thành tiếng gió: “Đừng trả lời ông ta, tin em!”
[Mình không biết phải làm thế nào mới có thể bảo vệ được chị Lâm Thanh, nhưng chỉ cần vừa nổ súng, xem như mình sống đi nữa, nói không chừng chị Lâm Thanh cũng sẽ chết! Mình không thể để chị ấy chết! Rõ ràng chị ấy ưu tú như thế, tốt đẹp như thế!]
Lâm Thanh giật nảy mình, nước mắt bỗng dưng dâng lên đầy trong hốc mắt.
Từng giọt nước mắt to như hạt đậu chảy trên gò má cô ấy, gỡ tay của Kiều Sở Sở ra: “Chị tin em.”
Mặt cô ấy giàn giụa nước mắt, nghiêm túc nói: “Chị chỉ tin tưởng em thôi.”
Sở Sở giật mình, không còn suy nghĩ vì sao nữa, chỉ nghe thấy xung quanh có tiếng động truyền tới.
Là tiếng bước chân!
Cô cầm súng lên bắn ra hai bên!
Hai tên vệ sĩ nhanh chóng nấp ra sau công sự che chắn!
Kiều Sở Sở kéo tay Lâm Thanh nhào vào đám cỏ dại, nổ súng rồi lại nổ súng, súng trong tay không còn đạn.
Mẹ nó!
Cô chỉ có thể buộc phải ném súng đi, kéo lấy Lâm Thanh bỏ chạy.
Đám vệ sĩ cầm súng trong tay bắn về phía bóng lưng hai người.
Lâm Đại Hải túm báng súng của một tên vệ sĩ trong đám đó: “Không được phép làm nó bị thương! Nó là con gái rượu của tôi!”
Lâm Thanh nghe thấy câu nói này thì bước chân lảo đảo một cái, quay đầu nhìn về phía Lâm Đại Hải.
Lâm Đại Hải nhỏ giọng cảnh cáo vệ sĩ: “Không chắc chắn chín phần mười thì tuyệt đối không được động tới súng, đừng để hai đứa nó phát hiện tôi muốn giết hai đứa nó! Đuổi theo!”
Vệ sĩ gật đầu, đuổi theo về phía Kiều Sở Sở!
Kiều Sở Sở nhạy cảm phát giác có người đuổi theo!
Trong này ngoại trừ một đống cỏ dại mùa hè chưa nhổ ra thì chẳng còn cái gì khác nữa.
Nhưng đồng cỏ trơ trọi thế này đã đủ để che cho hai người!
Cô cởi áo khoác lông của mình xuống treo lên ngọn cỏ, kéo Lâm Thanh đi về một hướng khác: “Bên này!”
Kiều Sở Sở mở điện thoại, chia sẻ vị trí vào group chat trên Wechat: “Mau tới đi! Nếu không cứ chờ nhặt xác cho hai tụi em!”
Đám vệ sĩ xuyên qua đám cỏ, trông thấy áo khoác của Kiểu Sở Sở đứng ở phía xa xa bên kia, chạy tới rồi duỗi tay ra…
“Mẹ kiếp! Áo khoác?”
Tên vệ sĩ khác tức như sắp nổ tung: “Mẹ nó con tiện chủng này còn biết điệu hổ ly sơn?”
Lâm Thanh chạy thất tha thất thểu theo sau lưng Kiều Sở Sở, đôi giày cao gót của cô ấy vốn khó đi: “Còn đạn không?”
Kiều Sở Sở dè dặt lắc đầu: “Hết rồi, một viên cũng chẳng còn.”
Lâm Thanh nhíu mày, lòng bàn chân hẫng một cái, cơn đau mãnh liệt lập tức truyền đến từ chỗ mắt cá chân: “Á!”
Kiều Sở Sở kinh ngạc, không kịp suy nghĩ nhiều, vác Lâm Thanh dậy rồi đi ngay!
Lâm Thanh: “?”
Kiều Sở Sở vác cô ấy lên không khác gì vác bao gạo: “Không được dừng lại, sẽ bị người ta phát hiện!”
Lâm Thanh hoảng hồn, đột nhiên có một loại cảm giác an toàn một cách khó tả dâng lên trong lòng.
Kiều Sở Sở chạy xuyên qua đám cỏ dại, chạy lên tới lớn lộ.
Một tên vệ sĩ đã chờ sẵn ở phía cuối hướng cô chạy tới từ lâu: “Cô Lâm, cô Bùi, bọn tôi đến cứu hai người đây!”
Kiều Sở Sở nghiến răng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận