Chương 196

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 196

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Suốt quãng đường từ khi quẹt thẻ vào thang máy, Triệu Thanh Yến luôn im lặng.
Cô gái tò mò hỏi ông mấy câu nhưng ông đều phớt lờ, chỉ để lại cho cô ấy vẻ mặt lạnh lùng.
Hình ảnh người hiệu trưởng tốt bụng tɾong lòng mọi người cũng dần sụp đổ.
Không phải Triệu Thanh Yến cố ý làm như vậy, chỉ là ông đang phân tâm mà thôi.
Lúc bước vào thang máy, ông đang nghĩ về Lộ Lộ.
Ông nhớ đến lần đầu tiên nhìn thấy cô.
Khi đó Lộ Lộ chưa vào lớn học và không quen biết Tiểu Hiên, cô chỉ vô tình đến vẽ tranh gần Đại học Bắc Kinh.
Cuộc sống của họ đã giao nhau kể từ đó.
Hôm đó, tình cờ ông phải làm thêm ca trưa và mãi đến chiều mới rời khỏi trường.
Đối với Triệu Thanh Yến người luôn chỉ đến lớp vào buổi sáng, thì lúc đó đã rấtmuộn rồi.
Ông nhớ rõ khoảnh khắc khi vừa lái xe ra khỏi cổng, bầu trời bỗng nhiên tối sầm lại, ánh mặt trời biến mất vào hư không, bóng tối bao trùm cả thế giới.
Sau đó mưa trút xuống tầm tã, như thể ngày tận thế sắp đến.
Triệu Thanh Yến dựng hết tóc gáy, hơi thở ngưng đọng, lập tức phanh xe lại.
Khi bật đèn ô tô lên liền thấy một cô bé đang ngồi cô gái chiếm toàn bộ tầm nhìn tɾong vùng sáng nhỏ hẹp.
Giống như nhân vật chính được ánh đèn chiếu vào, mà phân cảnh này chính là cuộc đời của ông.
Nhìn lướt qua thì Triệu Thanh Yến chỉ nhìn thấy được tấm lưng của cô, cô buộc tóc đuôi ngựa cao, chiếc áo tay cộc màu hồng phối thêm chiếc quần iean đơn giản, tay cầm bảng vẽ, quỳ trên mặt đất run rẩy tɾong cơn mưa lớn.
Suy nghĩ đầu tiên của Triệu Thanh Yến là liệu đây có phải là chỉ dẫn của Chúa hay không?
Là đáp án mà ông đã dằn vặt suy nghĩ rấtnhiều?
Không phải ngộ đạo tɾong im lặng, hay tɾong biển lửa quay cuồng.
Mà như một luồn đïện đánh thẳng vào bầu trời, mang ánh sáng đến với ông, giải pháp soi sáng cho cuộc đời ông khi ông đang đắm chìm tɾong bóng tối.
Hóa ra Chúa rấthào phóng.
Sau khi dành nửa cuộc đời chỉ để ăn uống và chờ chết, cho đến lúc nghĩ rằng tất cả đều vô nghĩa, Triệu Thanh Yến lại được rót sức sống mới vào cơ thể.
Ông đã sống lại.
Ma xui quỷ khiến thế nào, ông lấy ô rồi bước xuống xe, lặng lẽ đi đến phía sau cô và bung ô ra.
Vì cô quá tập trung nên không chú ý đến ông.
Đôi bàn tay nhỏ nhắn lấm lem sơn và nước bùn đang đào một hố nhỏ trên vòng hoa xanh. Sau đó hai tay run run bế một con Trim nhỏ bất tỉnh lên, rồi thành kính bế nó vào ụ bùn bị mưa dội xối xả.
“Đừng.” Đột nhiên Triệu Thanh Yến ngồi xổm xuống, giữ cổ tay cô để ngăn lại.
Cô gái khẽ kêu lên một tiếng, cảnh giác nhìn người đàn ông xa lạ đang đưa tay này.
Lúc này Triệu Thanh Yến mới chú ý đến nước mắt trên mặt cô, có lẽ là nước mưa chăng?
Đứa trẻ này còn nhỏ hơn ông nghĩ, chỉ khoảng mười mấy tuổi.
Cô có hàng lông mi dài và khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại như trẻ con. Lúc nhìn thấy ông thì cô hơi rụt rè, cơ thể cứ thụt lùi về saụ
Ông không khỏi bật cười, cô quả là một cô gái đáng yêu và đầy lòng nhân ái.
Triệu Thanh Yến chạm vào đầu cô, nhẹ nhàng nói “Tin hay không thì tùy, nó vẫn chưa chết đâụ”
Cô gái lại kêu lên, nhưng lần này lại nhìn chăm chú vào con Trim nhỏ tɾong tay “Nhưng vừa rồi…”
Triệu Thanh Yến tiếp tục cười, ông đưa ô cho cô cầm để mình rảnh tay bế lấy con Trim non.

Bình luận (0)

Để lại bình luận