Chương 197

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 197

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhưng lúc này Tạ Thu Thủy đang đối diện với anh ta, bộ ngực trần trụi đến mức thu hút ánh nhìn của anh ta.
Trạng thái của hai người như thể Tạ Thu Thủy đưa cặρ √υ” cho Trình Hiểu Lễ xem vậy, nhưng trong mắt của Trình Hiểu Lễ lại như đang nhìn đồ vật bình thường, ngực sữa chẳng khác gì cái bàn cái ly cả.
Đừng… Đừng nhìn…
Tạ Thu Thủy cúi đầu, định che ngực mình bằng tóc giả.
Nhưng khi sợi tóc trượt qua đầṳ ѵú, ngược lại mang theo chút ngứa ngáy nhè nhẹ, từng sợi tóc lướt qua da đầṳ ѵú cô.
Giang Viễn nghe thấy tiếng thở hổn hển của cô, vì vậy thử đưa tay sờ sờ đầu núʍ ѵú nhỏ của cô, hóa ra nó đã cứng rồi.
Chỉ là lộ ở ra ngoài cho Trình Hiểu Lễ nhìn, mà cô đã có phản ứng?
Giang Viễn nghiến răng nghiến lợi:
“Xem ra cũng chẳng cần yêu sâu sắc gì, anh xem này tôi và Song Nhi gặp nhau lần đầu, còn chưa có chạm vào em ấy, nơi này của em ấy đã cứng rồi, anh nhìn xem.”
“Ưm a…”
Tạ Thu Thủy định xoay người đi trốn trong Giang Viễn, không cho Trình Hiểu Lễ nhìn thấy.
“Xấu hổ? Kỹ thuật trên giường của người đàn ông này rất tốt đó, anh ấy thích nhất ba nông một sâu, tôi nhịn không được vẫn luôn làm nông như vậy, cho nên có người không thích…”
Cô không có!
Cô chưa hề nói bất cứ chuyện giường chiếu nào của Trình Hiểu Lễ, Giang Viễn đang cố tình chọc giận Trình Hiểu Lễ.
“Nào, dang rộng hai chân ra, để tôi bắt chước bằng tay một chút.”
Tạ Thu Thủy lắc đầu, nhưng Giang Viễn giơ tay tay kéo nhẹ, đũng quần bên dưới lại đã rách rồi, để lộ ra hoa huyệt trắng mịn của cô.
Giang Viễn giữ lấy Tạ Thu Thủy, để cô ngồi trên đùi mình, mở rộng hai chân ra đối mặt với Trình Hiểu Lễ, đưa ngón tay lên âm đế của Tạ Thu Thủy xoa nắn.
Tạ Thu Thủy bối rối hoảng loạn vịn tay nhỏ lên cánh tay của cậu ta, nhưng bàn tay kia vừa mới đυ.ng vào hoa đế, tay cô đã mềm nhũn, cả người dựa vào l*иg ngực Giang Viễn, một chân bị Giang Viễn nâng lên, kẹp cũng không kẹp nổi.
“Đừng… Ưm…”
“Tổng giám đốc Trình có thể chỉ dạy một chút không, một người phụ nữ nói không vào lúc này, thì rốt cuộc là muốn, hay là không muốn đây?”
Trình Hiểu Lễ cười nói:
“Quá khen, có điều tôi chỉ là một người làm công, cần gì phải gọi tôi là tổng giám đốc Trình chứ. Người phụ nữ này kêu dâʍ đãиɠ như vậy, xem ra Giang tiên sinh hẳn là nên thỏa mãn cô ta ngay lập tức, tôi đi trước, tránh làm phiền nhã hứng của cậu.”
Dâʍ đãиɠ?
Tạ Thu Thủy mơ màng nhìn không rõ Trình Hiểu Lễ.
Thường ngày khi mình bị Trình Hiểu Lễ thao, có lần nào không rêи ɾỉ khoa trương hơn lúc này đâu chứ?

Bình luận (0)

Để lại bình luận