Chương 197

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 197

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sắp vào lập đông, ngay cả Ngự hoa viên có người làm vườn giỏi nhất cũng thiếu vắng một ít cây xanh rực rỡ, trong số các loại hoa cỏ quý giá, có hai cái cây cổ liêu xiêu lẹo vẹo cao bằng đầu người nhìn rất không hợp với nơi này. Thân cây màu đen, lá cây màu đen, cành cây giương nanh múa vuốt đều nói lên sự đặc biệt của nó, song nhóm cung nữ đi qua lại không hề sợ nó mà còn quỳ gối cạnh cây để thắp hương cầu phúc cầu nguyện.
“Có chuyện gì vậy ạ?” Tống Thanh Dương hỏi Hoàng thượng.
“Trong vòng một ngày, cây Trường Sinh đã mọc chồi lên khỏi đất, cành lá xum xuê rậm rạp nên tất cả mọi người đều thờ phụng vì nó là cây thần. Có cung nữ cảm thấy cung phụng cây thần thì chắc chắn sẽ được nó che chở, thế là tranh thủ lúc người làm vườn không ở đây đã lén mang hương hỏa cống vật đến đây bái tế, để cầu phúc hoặc cầu nguyện. Dần dà, ngày càng có nhiều người tới đây cầu phúc cầu nguyện, sau khi Hoàng thúc biết thì cũng không ngăn cản, thậm chí còn ủng hộ mọi người cống nạp. Trẫm cứ nghĩ là vô hại nên cũng mắt nhắm mắt mở cho qua.”
Nhân lúc hai người trò chuyện, Yến Tuyền lấy gương Hỗn Nguyên chiếu vào cái cây. Nhìn qua gương, nàng thấy khí đen mù mịt, toàn bộ Ngự hoa viên đều bị khí đen bao phủ, người trong gương uể oải u ám, trên mặt lại mang vẻ tàn nhẫn khiến người khác không dám nhìn thẳng.
Hoàng thượng để ý tới cái gương trong tay Yến Tuyền bèn tiến gần nhìn thử, sau khi xem xong thì giật mình vô cùng, hỏi hai người: “Bây giờ phải làm thế nào?”
“Còn cách nào nữa, nhổ nó ra thôi!”
Tống Thanh Dương phất cây phất trần, như là đang cầm chổi quét đầy tro bụi dưới đất vậy. Lúc hắn định vung tiếp thì cây Trường Sinh như đã phát hiện ra bọn họ, cành cây đung đưa mang theo cơn gió mạnh thổi tan đống nhang khói tế phẩm dưới cây. Bụi bặm che kín bầu trời, một làn sóng khí đen trồi lên quét qua như thủy triều, xâm nhập vào cơ thể mọi người đang ở đây.
Một lượng lớn khí đen tràn vào khiến cơ thể họ không thể chịu đựng được, mạch máu trên cơ thể họ lập tức nổi lên, đôi mắt đỏ như máu, dường như lúc này họ không còn được gọi là “Người” nữa rồi.
“Tuyền Nhi cẩn thận.” Một tay Tống Thanh Dương bảo vệ Yến Tuyền, một tay dẫn theo Hoàng thượng vội tránh khỏi nơi này.
Khi họ đã vào được chỗ an toàn, Tống Thanh Dương đưa cây phất trần cho Yến Tuyền rồi cầm kiếm lao vào nơi mù mịt bụi bặm.
Làn khí đen không thể làm tổn thương Tống Thanh Dương nhưng người bị nó khống chế thì lại có thể. Bọn họ được khí đen tăng thêm sức lực nên vô cùng mạnh mẽ, Tống Thanh Dương không muốn làm họ tổn thương nên chỉ đánh ngất, không thì điểm huyệt để gây bất động, do đó nên bước chân của hắn buộc phải chậm lại.
Sau khi giao tranh được một lúc, khí đen tràn ra từ Ngự hoa viên bắt đầu lan rộng đến mọi nơi trong hoàng cung. Mặc dù cầm cây phất trần trong tay nhưng Yến Tuyền chỉ có thể đảm bảo rằng khu vực nhỏ xung quanh mình không có khí đen mà thôi, không thể ngăn chặn được luồng khí và không thể bảo vệ được nhiều người hơn.
Chẳng mấy chốc, những nơi khác cũng vang lên tiếng đánh nhau, mọi người đang lao vào tự chém giết lẫn nhau. Những bội đao bội kiếm, những thị vệ bảo vệ hoàng cung an toàn nhất bây giờ lại trở thành sự tồn tại nguy hiểm nhất.
Phất trần trong tay Yến Tuyền chỉ có thể đối phó với khí đen, còn với những tên thị vệ đang phát cuồng này thì chỉ còn cách dùng sáo quỷ. Song Yến Tuyền không rảnh tay đến thế, nàng đành đưa sáo quỷ cho Hoàng thượng ở sau mình để ông ấy thổi.
Yến Tuyền hy vọng có thể dùng sáo ma để khơi dậy nỗi buồn và làm gián đoạn cuộc tấn công của họ, nhưng nàng quên mất rằng nỗi buồn cũng là một loại cảm xúc tiêu cực, những người bị làn khí đen xâm chiếm sẽ có cảm xúc tiêu cực đạt đến đỉnh điểm, lại sử dụng thêm sáo quỷ thì sẽ chỉ làm cho họ càng thêm điên cuồng hơn thôi.
Hết cách, Yến Tuyền chỉ có thể bỏ qua cách này, nàng kéo Hoàng thượng né tránh trái phải rồi trốn vào chỗ ít người qua lại.
“Đi về hậu cung, nơi đó không có thị vệ.” Vào lúc then chốt, Hoàng thượng chỉ hướng: “Qua một cánh cửa kia là không còn thị vệ nữa.”
Hai người dùng phất trần tìm đường thoát khỏi đám đông điên cuồng và thành công tiến vào hậu cung không có lính gác, tuy nhiên bên trong mọi chuyện cũng chẳng khá hơn là bao. Một số thái giám mang tâm trí dơ bẩn vì cơ thể khuyết tật không đầy đủ, dưới cơn ảnh hưởng của khí đen thì dục vọng bức bối tích tụ, toàn bộ oán khí phun trào hết ra ngoài.
Đám thái giám tóm lấy cung nữ rồi tra tấn, dùng hạ thân không trọn vẹn của mình để đụng qua đụng lại, mấy nữ tử cũng không cam chịu yếu thế, dùng móng tay trắng không ngừng đánh trá, khắp nơi máu me đầm đìa.
Toàn bộ hoàng cung đã biến thành chiến trường ác liệt, từ Hoàng hậu đến quý phi thường ngày hiền hậu nhẹ nhàng giờ cũng thành mấy người đàn bà đanh đá giương nanh múa vuốt, đánh nhau với đám cung nữ. Bình thường họ hưởng thụ thụ cuộc sống an nhàn sung sướng nên tất nhiên không phải đối thủ của đám cung nữ, bị người khác đè xuống đất đánh rồi cắn, máu trào ra.
Yến Tuyền không biết làm sao, chỉ có thể dùng cây phất trần để giúp họ tỉnh táo lại, nhưng chỉ được một lúc thôi là đám khí đen tản ra lại ngóc đầu trở lại, biến họ thành “Ác quỷ” một lần nữa.
“Đây là chuyện tốt mà ngài với Cảnh Vương làm ra đấy! Nếu ngài không cản thần bắt ông ấy thì cũng không thành cơ sự như ngày hôm nay!” Cảm giác bất lực khiến Yến Tuyền khó thở, không nhịn được mà nổi giận với hoàng đế.
“Trẫm mà biết thành ra thế này thì đã chẳng cản các ngươi.” Hoàng thượng cũng hối hận vô cùng, nhưng vẫn không quên giảo biện: “Lúc ấy chẳng phải các ngươi cũng không biết sẽ xảy ra chuyện như thế này sao? Lúc ấy không có chứng cứ là quả trường sinh có hại, trẫm muốn giữ nó lại cũng là điều dễ hiểu thôi.”
Yến Tuyền không nói nên lời, lúc ấy quả thật nàng đã bị Cảnh Vương thuyết phục nên không ngờ tới mối nguy hại mà quả trường sinh mang lại lại lớn đến thế. Nếu mà biết biến thành như bây giờ thì bằng bất cứ giá nào nàng cũng phải bắt ông ấy vào Quỷ giới.
Nghĩ đến đây, Yến Tuyền ý thức được một điều. Nếu quả trường sinh có hại, vậy thì Cảnh Vương ăn quả trường sinh sẽ ra sao?
“Cảnh Vương ở đâu ạ?”
“Ở Thừa Thanh cung.”
Không còn cách nào khác, Yến Tuyền đành phải quay lại đường cũ, đi về phía Càn Thanh Cung.
Lúc đi qua Ngự hoa viên, Yến Tuyền móc gương Thiên Lý ra để xem tình huống bên Tống Thanh Dương một chút. Nơi đó vẫn đất cát mù mịt, nhìn không rõ ràng nên không biết là tình hình thế nào rồi.
Xem xong, Yến Tuyền tiện thể nhìn thử con đường tới Thừa Thanh cung xem có gì nguy hiểm không, nào ngờ đúng lúc ấy nhìn thấy bóng dáng của Cảnh Vương. Có lẽ ông ấy đã biết chuyện xảy ra bên Ngự hoa viên nên đã vội vã chạy tới xem tình hình.
Không biết có phải vì Cảnh Vương đã ăn quả trường sinh nên không bị khí đen tổn thương và khống chế hay không. Đối mặt với cảnh tượng hỗn loạn trước mắt, Cảnh Vương hoàn toàn không hề bối rối, dường như mọi thứ đều nằm trong dự liệu của ông ấy.
Yến Tuyền đang chăm chú theo dõi thì đột nhiên có một thanh đao bay về phía đầu Cảnh Vương, chém đứt lẹm nửa đầu ông ấy.
“Á…!” Yến Tuyền không kìm được hét lên, nhưng giây tiếp theo, cái đầu của Cảnh Vương lại mọc ra, nàng nhìn cái đầu rơi xuống đất giờ đây đã biến thành một cành cây khô.
Cảnh tượng này khiến Yến Tuyền hãi hùng, rốt cuộc thì ông ấy còn là con người nữa không?
Đột nhiên, một dòng suy nghĩ đáng sợ đã dâng trong lòng nàng. Con người không thể nào trường sinh bất lão, chỉ cây cối mới có thể duy trì sự sống hàng ngàn hàng vạn năm mà không lụi tàn.
Phải rồi, trước đó Khương Mẫn cũng đã từng nói, âm khí trong Quỷ giới quá mạnh. Vì không thấy ánh mặt trời nên hoa quả rau dưa bình thường, cả cỏ cây hoa lá cũng không thể nào sống sót được. Ma quỷ sau khi chiếm lấy cũng không thể nào tồn tại, chỉ có ăn quả trường sinh mới có thể không ăn không uống sống sót trong Quỷ giới mà thôi. Người đã ăn quả trường sinh thì không thể nào mang thai được nữa.
Cây cối tất nhiên không giống loài người sinh con dưỡng cái, quả trường sinh của chúng thực chất là tự biến mình thành quái thụ, điều này đã có thể lý giải vì sao quốc vương nước Tây Thương lại hào phóng tặng quả trường sinh cho Cảnh Vương của họ như thế. Biến người thành cây, đây chính là “sự nối dõi tông đường” trong cây của họ, quốc vương nước Tây Thương đang gieo hạt!
Yến Tuyền đã đoán ra mọi chuyện, kinh hãi đến mức không phát hiện ra Cảnh Vương đang đi tới.
Hoàng thượng không biết những chuyện này, nhìn thấy những người khác không tấn công Cảnh Vương thì còn tưởng ông ấy có pháp khí gì nên vội cất tiếng gọi.
Âm thanh này đã khiến Yến Tuyền tỉnh táo lại, chỉ thấy Cảnh Vương đang tới chỗ nàng, đôi mắt gần như lồi ra.

Bình luận (0)

Để lại bình luận