Chương 197

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 197

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vì thế Từ Gia đứng dậy chỉnh lại quần áo của mình, lại cầm lấy áo khoác mỏng của cha, phủi bùn đất cỏ xanh ở phía trên, để trên tay hắn.
Nếu như không may gặp người, có thể lấy che côn thịt lộ ra ngoài của hắn.
Hai người một trước một sau ra khỏi rừng cây, không về chỗ cắm trại, mà đi dọc the0 bờ sông tiếp tục đi về trước.
Vùng ngoại ô yên tĩnh, không khí đều vô cùng tươi mát, Từ Gia duỗi e0 bị thao đến đau nhức, vẻ mặt thí¢h thú.
Cô quay đầu nhìn người đàn ông bên cạnh, chỉ thấy hắn mím chặt môi, tai đỏ bừng lên như đang nhẫn nhịn.
Tuy trên người vẫn còn mặc quần áo nghiêm chỉnh, nhưng chỗ đũng quần mở ra, côn thịt màu nâu thẫm vừa thô vừa cứng vô cùng hạ lưu để lộ ra ngoài.
Trên côn thịt còn cắm một nhánh cây, một chiếc lá nhỏ còn nhẹ nhàng đong đưa the0 hắn đi lại.
Dáng vẻ dâm đãng này, khiến Từ Gia nhìn cơ thể đều tê dại.
Cô dựa vào cha ôm chặt cánh tay hắn, nhỏ giọng nói lời cợt nhả kích thích hắn “Cha, bây giờ cha thoạt nhìn càng tao.”
Vùng dã ngoại trống trải, trời đất bao la, hắn lại không biết xấu hổ mà để lộ côn thịt của mình ở tɾong cảnh đẹp như thế…
Từ Dịch Thu chưa bao giờ nghĩ tới, mình sẽ dâm đãng đến mức độ ấy, cũng không biết cảm thấy thẹn mà ưỡn côn thịt cắm nhánh cây đi dạo ở vùng dã ngoại.
Cảm giác xấu hổ khi lộ ra như vậy không ngừng kích thích thần kinh của hắn, khiến cả người hắn cứng đờ, côn thịt càng thêm nhạy cảm.
Cho dù cắm một nhánh cây, thể dịch vẫn chảy từ chỗ mắt ngựa ra bên ngoài, nhỏ giọt lên cỏ, thường lôi ra sợi tơ dâm mĩ.
Từ Gia nhìn đến ͼhân mềm nhũn, tao bức ở ͼhân tâm vừa nóng vừa trướng, quần lót đã sớm bị dâm thủy̠ tẩm ướt.
Nhìn gương mặt cô đỏ bừng, hơi thở gấp gáp, dáng vẻ động dục, Từ Dịch Thu nuốt nước bọt, khàn giọng hỏi cô
“Con cũng khó chịu sao?”
“Vâng.” Từ Gia mềm nhũn đáp lời, nói “Bức ngứa.”
Sớm biết thế cô mặc váy ra, muốn chơi gì cũng tiện, mặc quần không tiện lắm.
Người đàn ông lại vươn tay cởi quần cô xuống một chút, nói
“Để ở bắp đùi đi, sẽ không ảnh hưởng đi đường, cha lộ côn thịt con để lộ tao bức, như vậy mới công bằng.”
Từ Gia bị lời nói của cha làm cho cơ thể tê dại, mị nhãn như tơ trừng hắn một cái, hờn dỗi nói
“Đáng ghét.”
Đây đâu phải là đáng ghét, rõ ràng là thí¢h vô cùng.
Cũng không ngăn cản động tác của hắn, để mặc người đàn ông kéo quần và quần lót của cô tới bắp đùi, lộ ra bức màn thầu trơn bóng, phì nộn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận