Chương 198

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 198

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Yến Tuyền lùi về sau theo phản xạ nhưng Hoàng thượng trốn sau lưng nàng, ngăn cản bước chân lùi về sau của nàng.
“Cảnh Vương nguy hiểm, đi mau.” Tranh thủ lúc Cảnh Vương cách hai người một khoảng cách, Yến Tuyền lập tức xoay người rời đi.
Hoàng thượng không thấy chuyện xảy ra ở nơi xa nên không hiểu ra sao, kéo tay nàng hỏi vì sao phải rời đi?
“Cảnh Vương đã không phải là con người!” Thấy Hoàng đế vẫn không tin, Yến Tuyền đành phải đắc dĩ chậm trễ thời gian, lấy gương Hỗn Nguyên ra cho ông ấy xem.
Gương Hỗn Nguyên vừa chiếu, yêu nghiệt không thể ẩn nấp, trong gương chỉ có một cái cây quái dị trông như hình người chứ không phải là Cảnh Vương.
“Đây là…!” Sắc mặt vốn đã trắng bệch vì sợ hãi của Hoàng thượng bây giờ càng trắng hơn: “Thế này là thế nào? Sao Hoàng thúc lại biến thành thụ yêu?”
“Còn cần phải nói nữa sao? Là quả trường sinh!” Yến Tuyền kéo ông ấy mau chóng rời đi, sau đó nói cho ông ấy nghe chuyện mà mình vừa suy nghĩ rõ ràng.
Nghe xong, Hoàng thượng vỗ ngực may mắn: “May mà trẫm cẩn thận, không ăn thứ đó.”
“Ngài đừng mừng vội, Cảnh Vương sắp đuổi tới nơi rồi.”
Họ vừa tránh né vừa phải đề phòng những người nổi điên khác, Cảnh Vương chạy thẳng một đường không bị cản trở, bước chân nhanh hơn họ rất nhiều, bị đuổi kịp là chuyện sớm hay muộn.
Yến Tuyền không biết mình nên làm sao bây giờ. Năng lực của nàng có hạn, đánh thì nhất định là không đánh lại được, pháp khí đang có trong tay cũng không thể gây tổn thương mang tính thực chất cho nó, ngược lại sẽ chọc giận nó.
Khoan đã, ai bảo nhất định phải đánh thắng nó? Yến Tuyền chợt nghĩ đến chuyện nào đó, bèn dừng bước chân tiến về phía trước, kéo Hoàng thượng tiến về phía Ngự hoa viên.
“Ngươi điên rồi hả? Ngươi làm vậy khác nào chui đầu vô lưới? Đến lúc đó bị chúng đánh úp hai bên, chẳng phải chỉ còn đường chết thôi sao?”
“Dân nữ có cách đối phó với chúng.”
Trong lúc bối rối, Yến Tuyền quên mất Quỷ giới, chỉ cần thu chúng vào Quỷ giới là được, hoàn toàn không cần đánh đánh giết giết.
Nghe vậy, Hoàng thượng cũng cảm thấy có lý, cùng nàng quay về Ngự hoa viên.
Vào Ngự hoa viên, hai người mới phát hiện những người nổi điên ở đây đều đã bị Tống Thanh Dương hạ gục, bây giờ nơi này an toàn hơn bên ngoài rất nhiều, có cát bụi bay đầy trời yểm hộ, chỉ cần trốn trong góc, trong lúc nhất thời thụ yêu sẽ không thể tìm thấy họ.
Nhưng cứ né tránh mãi cũng không ổn, còn phải nghĩ cách mau chóng giải quyết thụ yêu mới được.
Yến Tuyền lấy khăn tay ra cột lên mặt để tránh hút vào quá nhiều bụi đất, Hoàng thượng cũng bắt chước theo nàng nhanh chóng bịt mặt lại. Mượn thân thể của những người bất động che giấu, hai người khom lưng nấp vào bên trong, mò mẫm tìm kiếm theo tiếng đánh nhau.
Tống Thanh Dương cầm kiếm đánh với hai con thụ yêu khó phân thắng bại. Tuy rằng cành cây không thể địch lại vũ khí sắc bén trong tay hắn nhưng cành cây của nó cũng chém mãi không hết, tốc độ chém của Tống Thanh Dương thua xa tốc độ mọc lại của cành cây, chỉ có thể miễn cưỡng bảo vệ mình không bị tổn thương.
“Biểu ca!” Yến Tuyền hô ta, thấy Tống Thanh Dương quay đầu nhìn sang, nàng nhanh chóng cầm hộp gỗ nhỏ đựng Quỷ giới ném về phía hắn: “Trực tiếp dùng Quỷ giới thu nó…”
Tiếng kêu của Yến Tuyền ngưng bặt, không thể ngờ được rằng cành cây của thụ yêu lại hành động nhanh hơn Tống Thanh Dương, hộp gỗ bị nó cuốn mất.
Biến cố này khiến Yến Tuyền và Hoàng thượng đều ngây người, Cảnh Vương đi theo sau họ vào đây cười đến nỗi nghiêng ngả cả người: “Đa tạ Yến tiểu thư tặng Quỷ giới, ta đỡ tốn công cướp lại từ chỗ ngươi.”
… Yến Tuyền nghẹn họng trân trối, lại lén lút vươn tay về phía túi tiền, lấy thi hương được gói kín trong túi ra, muốn bắt chước lần trước đối phó với Ngũ Thông Thần, dùng thi hương xúc giục mấy con yêu nghiệt tự đánh nhau.
Nhưng lần này Yến Tuyền đánh giá sai lầm, thi hương vừa lấy ra đã bị Cảnh Vương phát hiện. Nó vươn một cành cây, biến thành mấy nhánh cây nhanh chóng cướp lấy thi hương trong tay Yến Tuyền.
Cảnh Vương đặt thứ này dưới mũi hít một hơi thật sâu, cười nói: “Đừng giãy dụa vô ích, thứ này không có tác dụng gì đối với ta.”
Sao lại như vậy được? Yến Tuyền không giấu nổi vẻ mặt khiếp sợ, chẳng lẽ nó không phải yêu tinh? Thế thì nó là cái gì?
Bất chợt, Yến Tuyền nhớ lại lời nói của voi trắng sáu ngà: “Nước Tây Thương tin quỷ thờ vu, nối liền với Ma giới, bảo bối trong thành đều được sinh ra từ tụ âm, chính là vật lớn hung.”
“Ngươi không phải yêu, ngươi là ma!” Yến Tuyền kinh hãi.
“Không sai.” Cảnh Vương không chút bận tâm bị nàng phát hiện, đắc chí thừa nhận nó chính là ma.
“Ngươi định làm gì?”
“Còn cần phải nói nữa sao? Ta muốn biến thế gian này thành địa ngục yêu ma hoành hành.”
“Xí! Ngươi đừng hòng!”
Cảnh Vương cười phá lên, vung cánh tay lên, khói đen lại nồng đậm hơn mấy phần: “Ta không sợ nói cho các ngươi biết, muốn tiêu diệt được ta, trừ phi con người trên thế gian này đều chặt đứt thất tình lục dục, không còn sân si hận thù.”
Giờ phút này, Yến Tuyền đã hiểu vì sao Đế Thích Thiên lại phải dùng Quỷ giới để chứa nước Tây Thương. Bầy ma vật sống bằng tà niệm của con người, ma khí sẽ khiến loài người nhập ma, chỉ cần con người không hết tà niệm thì bầy ma vật sẽ không bao giờ chết hết, đây là điều hầu như không thể làm được.
“Tuyền Nhi, dùng sáo quỷ.” Thụ ma vừa đoạt được Quỷ giới thì lập tức ngừng tấn công, Tống Thanh Dương không thể tranh giành với chúng, đành phải quay về bên cạnh Yến Tuyền.
“Vô ích, ta đã thử rồi, tiếng sáo sẽ khiến người nhập ma điên cuồng hơn.”
“Không phải dùng để đối phó với người, mà là triệu hồi oán quỷ.”
Gọi oán quỷ đến đây thì có ích lợi gì? Yến Tuyền nghi ngờ, hơi suy tư một chút, lập tức hiểu rõ. Tại nước Tây Thương, biến thành ma thụ chỉ có những con quỷ đoạt xá thành công, mấy con quỷ như Khương Mẫn ở trong Quỷ giới nhiều năm mà không bị ảnh hưởng bởi thụ ma, điều này chứng minh oán quỷ có thể dùng để đối phó với thụ ma.
Nhưng thụ ma hoàn toàn không thể giết chết, cho dù có bầy oán quỷ giúp đỡ thì cũng đâu có cách nào hoàn toàn tiêu diệt được chúng?
Hai người ngang nhiên thảo luận đối sách, Cảnh Vương cứ thế đứng nhìn, hoàn toàn không để bụng đến lời nói của họ, ngược lại còn khuyên bảo họ: “Các ngươi đừng phí tâm tư nữa, cho dù Đế Thích Thiên đến đây cũng không có cách nào tiêu diệt được chúng ta, chỉ có thể giam cầm toàn bộ nước Tây Thương để chôn cùng chúng ta mà thôi.”
Vừa nghe lời này, hai chân của Hoàng thượng mềm nhũn quỳ xuống đất, lẩm bẩm: “Xong rồi, trẫm không muốn bị nhốt vào Quỷ giới đâu.”
Tống Thanh Dương kéo ông ấy đứng dậy: “Thất nguyệt lưu hỏa, cửu nguyệt thụ y*, sắp đến tiết Hàn y*, Hoàng thượng nên tổ chức lễ cúng tế mùa thu.”
*Thất nguyệt lưu hỏa, cửu nguyệt thụ y: Ý nói tháng bảy âm lịch là lúc giao mùa giữa mùa hè và mùa thu, tiết trời trở lạnh, chiều tối sẽ nhìn thấy chòm sao Thiên Hạt lặn về phía tây; tháng chín âm lịch là lúc sắp sang đông, người dân sẽ bắt đầu may quần áo chống lạnh để chuẩn bị vào mùa đông.
*Tiết Hàn y: Một ngày lễ truyền thống của Trung Quốc, cứ đến mùng 1 tháng 10, người dân sẽ làm lễ cúng và đốt quần áo mùa đông làm bằng giấy cho tổ tiên, người thân đã khuất của mình.
“Đã đến lúc này rồi, còn cử hành lễ cúng tế gì nữa.”
Hoàng thượng đã buông xuôi, bên kia Yến Tuyền lại hiểu được đôi chút, trong thiên hạ này đất nào mà chẳng phải là đất của Hoàng gia, người trong thiên hạ này, ai mà chẳng phải là bề tôi của Hoàng đế. Hoàng đế làm lễ cúng tế mời thiên địa, tổ tiên, không phải là người bình thường có thể sánh bằng. Nhưng dù vậy lại có thể thay đổi được điều gì?
Cảnh Vương không biết Tống Thanh Dương đang có ý đồ gì, không khỏi tò mò: “Ngươi có chuyện gì cứ nói thẳng, đừng vòng vo tam quốc. Để ta chống mắt lên xem thượng cổ lớn thần như ngươi có cách nào tiêu diệt được ta.”
“Thượng cổ lớn thần?” Bây giờ đến lượt Tống Thanh Dương không hiểu ra sao.
“Khụ!” Yến Tuyền nhanh chóng ho khan một tiếng cắt ngang sự chú ý của Tống Thanh Dương: “Tro bụi nhiều quá, ở đây lâu cổ họng khó chịu.”
Nói đoạn, Yến Tuyền giơ chân đạp Hoàng thượng một cái: “Nếu Cảnh Vương muốn xem thì chúng ta mau chóng làm theo lời biểu ca đi.”
Không cho ông ấy từ chối, Yến Tuyền nhanh chóng nhặt nhang đèn đồ cúng và hỏa chiết tự mà lúc trước đám cung nhân dùng để cúng tế ma thụ bày ra mặt đất, sau đó kêu Hoàng thượng nhanh chóng cúng tế, nàng cũng lập tức thổi sáo quỷ.
Lần này nàng không cố tình thổi âm điệu gì mà chỉ ra sức thổi thật mạnh, chỉ muốn mong chóng gọi oán quỷ đến đây, đừng để Cảnh Vương tiếp tục nhắc đến “thượng cổ lớn thần” nào đó.
Tiếng sáo chói tai như tiếng kêu thê lương, Hoàng thượng không nhịn được bật khóc, vừa khóc vừa xướng tụng văn tế. Ông ấy vẫn nhớ văn tế, lễ cúng tế hằng năm, ông ấy là Hoàng đế đều phải tự tay viết văn tế cầu nguyện đất trời, tổ tiên, bây giờ không cần suy nghĩ nhiều cũng có thể lập tức xướng tụng. Không biết là vì cây sáo quỷ hay là vì nghe nói mình sắp bị nhốt vào Quỷ giới mà ông ấy sợ hãi đến nỗi khóc lóc thê thảm, tiếng xướng tụng càng thê lương.
Tiếng sáo thê lương, tiếng khóc thảm thiết hòa lẫn với tiếng văn tế bi thương tạo nên cảnh tượng quỷ dị khó có thể miêu tả thành lời, nhất là trước mặt có hai cái cây quái dị, đằng sau còn có một con quái vật người không ra người, cây không ra cây.

Bình luận (0)

Để lại bình luận