Chương 198

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 198

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nham Oanh nghiêng đầu, rũ mí mắt, bộ dạng như sắp chết nhưng lại không chịu thua.

Thấy cậu ta không nói lời nào, Đàm Tôn Tuần lại đập cậu ta xuống đất, bắt đầu vung mạnh quyền.

Chu Song Sinh đang ở một bên nói chuyện với cảnh sát tư pháp truy đuổi Bàng Kinh Phú. Từ lúc Đàm Tôn Tuần đánh Nham Oanh, bọn họ ăn ý vẫn không có ngăn cản, yên lặng nhìn một màn này.

Cho đến khi cậu ta chuẩn bị đánh chết người đàn ông đó, Chu Song Sinh mới đi đến nắm lấy nắm đấm sắp vung xuống của Đàm Tôn Tuần.

“Được rồi.”

Mặt của người trên mặt đất đầy máu, miệng há hốc thở gấp, dường như sau khi hít vào hơi thở này, không còn hơi thở nào nữa.

“Có hỏi cậu ta cũng không nói cái gì đâu, chờ lát nữa nếu đánh chết người sao có thể hỏi nữa.”

Đàm Tôn Tuần đỏ mắt, cậu ta tức giận đến nỗi nước mắt không kìm được rơi xuống.

“Điền Yên…. Có phải Điền Yên không về được nữa không. Có phải cô ấy không quay lại hay không… Vậy tôi… Vậy tôi đánh chết cậu ta, cũng coi như là báo thù cho cô ấy!”

Một cánh tay của Chu Song Sinh vòng qua cổ Đàm Tôn Tuần, quàng lên vai rồi đỡ cậu ta bước ra hành lang bên ngoài phòng thẩm vấn.

Cảnh sát tư pháp trưng dụng một đồn cảnh sát địa phương ở Pháp, bên ngoài lui tới đều là những khuôn mặt lạ. Đàm Tôn Tuần mất khống chế ngồi trên ghế ôm mặt khóc, Chu Song Sinh vỗ vai cậu ta an ủi, không biết phải nói gì.

Đàm Tôn Tuần gần như khóc đến gập cả người, cậu ta mồm miệng không rõ, nghẹn ngào hỏi: “Điền Yên có phải lại không trở lại không, cô ấy có phải cả đời đều phải ở bên cạnh Bàng Kinh Phú, có phải hay không…”

Chu Song Sinh trầm mặc hồi lâu, anh ta nhìn người lui tới trên hành lang, âm thanh trở nên khàn khàn: “Trong tin nhắn ngắn cô ấy gửi nói như vậy.”

Đàm Tôn Tuần chật vật lau sạch nước mắt nước mũi trên mặt.

“Anh cho tôi xem lại đi, tôi không tin. Cô ấy không phải người như vậy, cô ấy tuyệt đối sẽ không bao giờ từ bỏ sự tự do mà bản thân mong muốn. Điền Yên cực khổ thời gian lâu như vậy chính là chờ được về hưu, cô ấy sao có thể ở lại bên cạnh anh ta.”

“Được rồi, xem cũng vô ích.”

“Anh cho tôi xem một chút đi! Tôi không tin, tôi không tin!”

“Được rồi.”

Chu Song SInh như dỗ con vậy, không biết phải làm sao. Anh ta lấy điện thoại ra, mở ảnh chụp màn hình trong album hiển thị cho cậu ta.

Đàm Tôn Tuần lau nước mắt, cố gắng làm cho tầm nhìn của mình rõ ràng hơn.

[Tôi đang ở sân bay Clermont-Ferrand Auvergne. Bàng Kinh Phú đã bắt cóc Chúc Nhược Vân, Tề Thắng Lại và cháu gái Lâm Nha của Tề Thắng Lại. Để bảo vệ sự an toàn của những người này, vui lòng tìm cách tìm ra vị trí của Bàng Kinh Phú để bắt giữ anh ta, nhưng đừng bắt anh ta. Tôi sẽ thuyết phục anh ta thả con tin. Ngoài ra, xin hãy dỡ bỏ kế hoạch bảo vệ tôi- Điền Yên.]

Phía sau tên của cô, cô lại gõ một đoạn khác: [Tôi không bị uy hiếp, xin hãy bảo vệ bạn của tôi. Đừng trả lời tin nhắn này.]

“Chắc chắn cô ấy đã bị đe dọa!” Đàm Tôn Tuần khẳng định nói: “Cô ấy sẽ không từ bỏ việc rời khỏi Bàng Kinh Phú, tôi biết Điền Yên không phải người như vậy!”

Chu Song Sinh thở dài buồn bã.

“Cho dù cậu có biết cô ấy rõ đến đâu cũng vô dụng. Đây là tin nhắn cô ấy gửi. Chúng tôi đã tìm được người gửi. Điền Yên mượn điện thoại của một người qua đường gửi cho cảnh sát tư pháp.”

Đàm Tôn Tuần bướng bỉnh hất tay anh ta ra đứng lên: “Tôi phải tìm được cô ấy! Tôi muốn nghe từ chính miệng cô ấy, nếu không đánh chết tôi tôi cũng không tin!”

Chu Song Sinh vội vàng túm lấy cánh tay cậu ta: “Đừng vào! Cậu đánh chết người thì thật sự một câu cũng không hỏi được!”

“Trường hợp xấu nhất là đánh chết cậu ta! Cho dù tôi có đánh chết cậu ta, tôi cũng có thể tìm thấy Điền Yên!”

Cảnh sát trong phòng thẩm vấn bước ra, điện thoại trong tay mới vừa cúp, nói với Chu Song Sinh: “Người ở chung chiếc xe với cậu ta, người phụ nữ trong xe hiện đang nguy kịch, đang trong phòng cấp cứu, năm phút trước có người cầm súng xông vào, không biết đến tột cùng có phải là Bàng Kinh Phú hay không.”

Đàm Tôn Tuần vội vàng giật lấy chìa khóa xe treo trên thắt lưng của Chu Song Sinh: “Vậy thì còn chờ gì nữa? Nhanh lên! Họ sẽ bỏ chạy!”

Bãi đậu xe bên ngoài bệnh viện, Bàng Kinh Phú đang ngồi trên chiếc BMW màu đen.

Bình luận (0)

Để lại bình luận