Chương 199

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 199

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hô hấp của Ôn Điềm trở nên căng thẳng, muốn chui ra khỏi lồng ngực anh: “Kem không tính, nó là đồ tráng miệng sau khi ăn cơm.”
Chỗ phòng trà có quầy bar và một vài loại rượu, ngày thường Ôn Điềm thích tới đây lấy đồ ăn vặt, xem nhẹ mùi thuốc lá nhàn nhạt bên trong.
“… Anh, đừng ôm em ở đây, có người tới thì phải làm sao bây giờ?”
Tim cô đập thật sự rất nhanh. Từ trước tới nay anh trai chưa từng chủ động ôm cô như vậy, trong lúc nhất thời cô còn có chút không chịu nổi.
Ôn Diệc Tư ngửi ngửi sau cổ thiếu nữ, nhắm mắt dán lên mái tóc ẩm ướt lành lạnh của cô, cố gắng khiến giọng nói của mình nghe như không có cảm xúc không tốt nào.
“Ôn Điềm, anh chỉ mới ra ngoài nửa giờ, em đã tự mình chạy ra.”
Cứ việc giọng điệu không có quá nhiều phập phồng nhưng Ôn Điềm vẫn nghe ra được ý trách cứ.
Ngón tay cô chọc chọc trên hộp kem: “Em muốn tắm rửa.”
“Em có thể tắm trong phòng anh.”
“Không phải phòng anh bị mất nước lâu rồi ư?”
Cô cầm một hộp kem ra rồi đóng tủ đông lại, dán kem lên mu bàn tay anh: “Buổi sáng hôm qua em còn thấy anh bước ra từ trong phòng vệ sinh chung.”
Anh hơi dừng một chút, đặt viên thuốc mới vừa cắt ra vào trong tay cô: “Uống thuốc trước rồi hãy ăn kem.”
Ôn Điềm sờ sờ viên thuốc trong tay, đột nhiên xoay người dùng tay che miệng mình, lặng lẽ thì thầm bên tai anh.
“Thật ra em đã tắm ở chỗ anh.”
Cô đứng trước mặt anh, trong mắt toàn là ý cười, vẻ mặt kiểu “bí mật nhỏ của anh đã bị em phát hiện”.
“Ngày thường anh đều muốn ra ngoài gặp em đúng không?”
Ôn Diệc Tư tránh đi tầm mắt cô, duỗi tay đẩy mắt kính: “Có nước ư? Anh cũng không biết.”
Cô nhét kem vào trong tay anh, nhón chân lên đặt một nụ hôn chuồn chuồn lướt nước trên môi anh, sau đó chạy nhanh như gió.
Chẳng được bao lâu cô đã lại thò cái đầu tròn ra từ chỗ cửa, nói: “Em đã mặc một cái đồ của anh, về sau nó là của
em.”
Ôn Diệc Tư nhìn chỗ cửa trống rỗng, một lát sau, anh nâng mí mắt lên, vẻ mặt như có điều lĩnh ngộ, chuẩn bị đi tới phòng cô, tìm cô xách về.
Buổi tối, Ôn Điềm đang cong chân nằm trên giường Ôn Diệc Tư đọc sách.
Cô mới lật được một trang sách, đúng lúc này, di động đổ chuông.
Tầm mắt cô còn đang dính trên trang sách, tay duỗi qua bên cạnh sờ sờ.
Lấy di động lên nhìn nhìn, phát hiện là Nguyễn Nghiên gọi tới cho cô.
“Alo, sao vậy nha?”
Ôn Điềm còn đang tiếp tục đọc sách. Mà ở đầu bên kia điện thoại, mãi một lúc sau giọng nói của Nguyễn Nghiên mới vang lên.

Bình luận (0)

Để lại bình luận