Chương 199

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 199

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chính là đem cô túm ra khỏi trường,có một chiếc xe đậu ở ven đường , hắn đem chiếc xe thể thao màu trắng chồng chất vết thương , đổi thành siêu xe màu đen, đẩy bả vai đem cô ngồi vào ghế phụ.

Bạch Dương mở ra rương hành lý phía trước xe, lên xe Tiêu Trúc Vũ mới nhìn thấy, trong tay hắn cầm một cái bánh kem nhỏ , mặt trên cắm một ngọn nến, dùng bật lửa đốt lên, tắt đèn trong xe, mắt sáng lên lấp lánh chờ mong nhìn về phía cô.

“Tiêu Trúc Vũ, cùng anh nói một cậu sinh nhật vui vẻ đi!”

Hôm nay là sinh nhật của cậu ta?

Ngọn lửa mờ mịt thoáng di động, ánh sáng trong mắt hắn thỉnh thoảng run rẩy, lại không dập tắt tinh quang chờ mong , ngọn nến sáng lên ấm áp giữa hai người, bơ màu trắng cọ vào ngón cái của hắn.

Tiêu Trúc Vũ nhìn về phía chiếc bánh kem nhỏ, thê thê thảm thảm, thọ tinh hôm nay tựa hồ chỉ chờ mong duy nhất một sự chuyện, chính là chờ cô đem lời chúc phúc hắn sinh nhật vui vẻ nói ra.

“Hôm nay là ngày mấy?.”

Bạch Dương còn tưởng rằng cô muốn hỏi để nhớ, ngốc lăng một lát.

“Ngày 19 Tháng 5 , sinh nhật anh, qua sinh nhật anh sẽ được mười chín tuổi.”

“Vào ngày này mười chín năm trước, cậu vì sao không chết ở trong bụng mẹ luôn đi, sao có thể được sinh ra, cậu vui vẻ, nhưng tôi một chút cũng không vui, cũng không muốn chúc cậu vui vẻ.”

Hắn không rõ, gương mặt thanh thuần đáng yêu như vậy sao có thể nói ra lời ác độc với hắn như vậy , hắn mong đợi thật lâu, trước sinh nhật một tháng liền bắt đầu mong chờ.

“Tiêu…… Tiêu Trúc Vũ.” Quá thất vọng, hắn ngay cả nói chuyện cũng bắt đầu không nhanh nhẹn như ngày thường: “Anh biết, anh biết em chán ghét anh, nhưng hôm nay là sinh nhật anh, vì vậy, em, có thể hay không, liền một chút, cùng anh nói câu, sinh nhật vui vẻ thì tốt rồi.”

Đôi tay Bạch Dương thật cẩn thận ôm bánh kem, ở trước mặt cô cầu xin , giống như một bé trai ngây thơ i ủy khuất run rẩy môi, lắp bắp: “Anh, anh muốn nghe, coi như đây là món quà sinh nhật, được không ?.”

Mặt Tiêu Trúc Vũ không biểu tình, trong mắt bình đạm không chứ chút ánh sáng nào, mặc dù ngọn nến trước mặt vẫn đang cháy.

“Tôi đã nói rồi, tôi không muốn chúc cậu sinh nhật vui vẻ.”

Cô mở cửa xuống xe, Bạch Dương khóc lóc vội vàng đuổi theo cô,lúc xuống xe cũng đem bánh kem ném xuống đất, chạy như điên đem cô ôm chặt từ phía sau.

“Đừng đi đừng đi đừng đi! Anh từ bỏ, sinh nhật vui vẻ anh từ bỏ, em ở cạnh anh trong chốc lát, –ô —anh không cần sinh nhật, từ nay về sau đều không cần, em đừng bỏ rơi anh.”

“Ô đừng…… Ô oa Tiêu Trúc Vũ, anh không bao giờ ăn sinh nhật nữa, không bao giờ muốn.”

Vóc dáng 1 mét 8 nhiều đem bả vai cô áp cong xuống, dán ở cổ cô, lệ nóng rơi ào ào , khóc đến mức hô hấp nghẹn ngào , dùng sức run run gọi tên cô.

“Tiêu Trúc Vũ, Tiêu Trúc Vũ.” Bạch Dương trước nay chưa từng cảm thấy sinh nhật là sự kiện gì quan trọng , hắn tình nguyện cả đời không làm sinh nhật, cũng không muốn nghe những lời nói tuyệt tình của cô.

Hắn vẫn luôn cho rằng giải dược của mình là Tiêu Trúc Vũ, nhưng kỳ thật cô là độc dược, là độc dược làm hắn phát bệnh .

“Tiêu Trúc Vũ.” Chủ nhiệm lớp đi đến trước cửa phòng học gọi cô: “Ông nội em gọi điện thoại tới, nhanh đến nhận.”

Cô vội vàng buông bút đứng dậy, vỗ vỗ thuốc màu trên người đi ra ngoài.

Văn phòng, nhận ống nghe của điện thoại bàn –Vâng– một tiếng: “Ông nội.”

“Trúc vũ, nay nghỉ hè con cũng không trở về sao?”

“Vâng, trường bắt đầu tập huấn.”

“Vậy bao lâu mới nghỉ một lần, con cuối tuần được nghĩ cũng không trở về, có phải đã quên ông nội rồi hay không?”

Cô lộ ra tươi cười: “Không có, ông nội đã ăn cơm chưa?”

Thanh âm nói chuyện bên kia có chút lao lực dùng sức: “Ăn rồi, con thì sao?”

“Giữa trưa con đã ăn rồi, tập huấn rất bận, không có nhiều thời gian trở về, con ở chỗ này rất tốt, ông không cần lo lắng cho con.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận