Chương 199

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 199

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lại có những người có nỗi buồn như khe suối tɾong núi, ngàn vạn khúc quanh co, nhưng nhìn thoáng qua lại tưởng chừng như không có dấu vết.
Nó cứ im lặng tập hợp lại cho đến khi nước tràn Kim Sơn, khuấy động sóng lớn. Nó khiến người ta chợt bừng tỉnh lớn ngộ, nhận ra rằng bài hát đã kết thúc từ lâụ
Bạn vẫn đang nhớ lại những ngọt ngào của quá khứ nhưng số phận đã tàn nhẫn chấm dứt nó.
Bạn bị mắc kẹt tɾong khoảng trống tĩnh lặng, không thể thở được.
Nỗi buồn của Triệu Thanh Yến đến muộn.
Bây giờ cuối cùng ông cũng nhận ra rằng cô gái bé nhỏ của mình đã biến mất.
Từ giờ trở đi, ông phải học cách sống tɾong một thế giới không có cô và phải đối mặt với vô số người không phải cô.
Nỗi đau âm ỉ muộn màng muốn băm nát ông thành từng mảnh, moi niềm hạnh phúc duy nhất tɾong cơ thể ông ra, và hào phóng bỏ lại mọi đau đớn.
Dòng máu nhà họ Triệu chứa đầy nỗi ám ảnh đau đớn.
Người anh cả thí¢h huấn luyện, người thứ ba thí¢h hành hạ, vậy thì người thứ hai không có lý do gì lại là ngoại lệ.
Triệu Thanh Yến chậm rãi giơ tay lên nắm lấy cổ cô gái bên dưới.
Biểu cảm của ông bắt đầu trở nên vặn vẹo.
Hiệu trưởng Triệu vốn luôn dịu dàng và tao nhã lại lộ ra vẻ mặt thâm trầm, làm cô bé sợ hãi và bắt đầu rưng rưng nước mắt.
“Hiệu trưởng, em không muốn nữa, em không muốn chơi nữa. Cứu em với, cứu, cứu tôi với ” Mấy chữ cuối cùng như muốn nói cho người khác nghe.
“Chơi?” Triệu Thanh Yến khàn giọng nói “Em có biết thầy là ai không? Lúc quyết định tìm đến thầy thì em phải biết, vĩnh viễn chỉ có thầy chơi em.”
“Cứu… Cứu… Á…” Cô gái trợn mắt, không phải vì khoáı cảm tình du͙c, mà là vì tay của hiệu trưởng siết chặt đến mức cô ấy sắp nghẹt thở.
“Không ai có thể thay thế được cô ấy.” Triệu Thanh Yến nhìn cô gái, gằn từng chữ một, sức lực tɾong tay ông tăng dần lên “Không có ai cả.”
Đôi mắt Triệu Thanh Yến đỏ lên, tầm nhìn dần dần mơ hồ, một giọt nước mắt rơi xuống.
Hiện thực tàn khốc đã phá vỡ lớp ngụy trang, tất cả sự dè dặt và tao nhã của ông đều sụp đổ.
Ông đã đe0 lớp mặt nạ hoà nhã ấy lâu đến mức thậm chí bản thân ông còn tin rằng Triệu Thanh Yến thật sự là người tốt.
Nhưng ông không phải.
Nếu không thì tại sao Lộ Lộ lại rời bỏ ông?
Nghiệp của nhà họ Triệu quá nặng̝ và định mệnh sẽ phải mất đi mọi thứ tốt đẹp.
Đầu tiên là cha ông rồi đến đứa em thứ tư, sau đó là Lộ Lộ, và sau đó nữa là Tiểu Hiên, đứa em thứ ba, và cuối cùng là chính ông?
Đột nhiên Triệu Thanh Yến ước rằng mình chưa bao giờ có tất cả những điều này.
Nếu như ông sinh ra tɾong một gia đình bình thường, có lẽ ông sẽ hạnh phúc, sẽ vui sướng.
Nó sẽ khác so với bây giờ.
Vì sao ông nhất định phải là Triệu Thanh Yến?
Triệu Thanh Yến bị nỗi buồn tấn công, lồng ngực đau dữ dội đến nỗi không thở được, và rồi tiếng kêu của cô gái bên dưới yếu dần.
Ngay khi ông run rẩy thở ra một hơi, định dùng chút sức lực cuối cùng để giết cô thì chợt có tiếng vù vù bên tai ông.
Sau đó phía sau đầu đau nhức dữ dội, ông chỉ kịp kêu lên một tiếng rồi mọi thứ rơi vào hỗn loạn.

Đường Trí Tình đứng trước ghế sofa, nắm lấy cổ áo của Triệu Thanh Yến đang bất tỉnh rồi xách lên. Sau khi sờ vào gương mặt ướt đẫm của ông, anh ta giễu cợt nói “Đây là lần đầu tiên tôi thấy muốn giết người khác nhưng bản thân chảy nước mắt đấy. Mấy chuyện này nhà họ Triệu các người làm tốt lắm mà.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận