Chương 199

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 199

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Từ hướng này, anh có thể thấy rõ vị trí phòng cấp cứu trên tầng hai, Phó Hách Thanh hỏi có cần phái người lên xem xét không.

Anh không chớp mắt nhìn chằm chằm trước cửa sổ, lạnh lùng thốt ra một từ: “Chờ.”

Bác sĩ và y tá trong phòng cấp cứu đều bị một màn cầm súng mới vừa rồi dọa chạy, chỉ để lại người phụ nữ một mình trên giường bệnh. Bà được truyền oxy, bình oxy treo trên một sợi dây.

Tiết Du mỏi mệt mở mắt, cảm giác được mí mắt nặng trĩu xuống.

“Tiết Du.”

Âm thanh quen thuộc đến gần như không thể quen thuộc hơn, là chồng của bà trong mỗi cơn ác mộng triền miên vào ban đêm.

Bovis hôn lên trán bà, ông vén chăn lên thấy hai chân bị gãy của bà và vết thương trên eo đã được khâu vẫn còn đang chảy máu.

“Vất vả rồi. Anh sẽ không để em xảy ra chuyện, em làm tốt lắm.” Ông vừa nói, vừa hôn lên trán khen ngợi bà.

“Anh biết con trai sẽ không giết em. Thân là ‘mồi nhử’, em đã làm rất tốt. Là do sơ xuất của anh mới thiếu chút nữa đưa em vào chỗ nguy hiểm, sớm biết em ngồi trên chiếc xe thứ hai, anh đã dặn dò những người kia không được phép nổ súng vào chiếc xe đó.”

Bovis cho là Bàng Kinh Phú muốn nắm nhược điểm của ông, nhất định anh sẽ chở Tiết Du, nhưng kết quả ông tính sai, thiếu chút nữa khiến vợ ông bị thương.

“Có thể ngồi dậy không?”

Bovis đang định vén hết chăn bông ra khỏi người bà thì đột nhiên bị một khẩu bụng để lên bụng.

Ông sững sờ không có chút phòng bị nào, bị một phát đạn trực tiếp đâm xuyên vào bụng.

Nghe được tiếng súng, Bàng Kinh Phú ngồi trong xe cuối cùng cũng lộ ra nụ cười.

Từ trong âm thanh này anh có thể phân biệt được khẩu súng này là khẩu Glock 17 anh đã đưa cho Tiết Du.

Tiếng súng lại vang lên lần nữa, Tiết Du vẫn tiếp tục nổ súng.

Đột nhiên Bàng Kinh Phú cảm thấy, anh cũng không hâm mộ Bovis cho lắm.

Cho dù bề ngoài đã vô cùng tuyệt vọng nhưng tuyệt đối sẽ không rời khỏi ông. Cho dù có hận ông đến thấu xương cũng sẽ không chút do dự nổ súng với ông.

Phó Hách Thanh dùng bộ đàm thông báo cho những người đang mai phục gần đó lên lầu bắt Bovis.

Bàng Kinh Phú ngồi ở phía sau trầm mặc nhìn cửa sổ lầu hai hồi lâu, hỏi Lưu Hoành Dật đang ngồi ở ghế lái.

“Đã thả hết người ra chưa?”

Lưu Hoành Dật gật đầu đáp lại.

“Đã thả toàn bộ, trừ Chúc Nhược Vân. Việc này sợ rằng còn phải nhờ anh tự mình thương lượng với Phạm Tự Khanh.”

Bovis đã chết.

Khi ngã xuống đất trong tình trạng chết không nhắm mắt, cặp mắt trợn tròn sợ hãi kia, con ngươi trống rỗng mà hư vô, vô cùng không cam lòng khi đối mặt với cái chết.

Thi thể của ông được bọc trong một chiếc túi nhựa màu đen. Tiết Du nằm trên giường đối mặt với trần nhà thở dốc, bà mất quá nhiều máu, suy yếu giống như không sống được bao lâu nữa.

Bàng Kinh Phú đi đến bên cạnh bà. Lúc anh lấy lại khẩu súng kia, Tiết Du níu lấy cánh tay áo của anh, tiếng thở hổn hển đứt hơi khàn tiếng.

“Mẹ muốn sống… Mẹ muốn sống, đừng để mẹ chết…”

“Không phải bà ngày ngày đều tìm đến cái chết sao, sao lúc này ý thức sinh tồn lại mạnh mẽ như vậy?”

Bàng Kinh Phú hỏi bà: “Là vì sợ bây giờ mà đi xuống dưới, ông ta sẽ ở phía dưới chờ bà sao?”

Mỗi một lần Tiết Du thở dốc cũng vô cùng khó khăn, giống như muốn hao tổn hết cả khí lực, động tác trong cổ họng rõ ràng đều vô cùng cố gắng, lời nói chậm chạp nặng nề.

“Xin con… Con trai, xin con.”

Bàng Kinh Phú chết lặng nhắm mắt lại.

Bà đã từng xin chồng, bây giờ lại xin con trai.

Sự căm thù từ trước đến giờ của Bàng Kinh Phú chỉ vì không muốn Bovis ở dưới địa ngục được toại nguyện. Đợi cho Tiết Du cuối cùng cũng đạt được điều bản thân bà mong muốn, rốt cuộc anh cũng chịu buông bỏ hận thù vì sự yếu đuối của mẹ mình.

Bàng Kinh Phú sải bước ra ngoài. Bên ngoài bác sĩ và y tá đang kinh hãi tụ tập lại, sau khi thấy anh ra ngoài họ đều rối rít tránh né.

“Còn đứng ngây ra đó làm gì, cứu người!”

Bàng Kinh Phú cho Điền Yên xem mấy đoạn video.

Hai tháng trước Bàng Kinh Phú đã thả Đàm Tôn Tuần.

Tề Thắng Lại và Lâm Nha được tháo còng tay và khăn trùm trên đầu, họ được đưa thẳng đến đồn cảnh sát địa phương.

Đoạn video cuối cùng, Chúc Nhược Vân ở bên trong một nhà trẻ, dạy những bạn nhỏ vỗ tay ca hát.

Bàng Kinh Phú để điện thoại của cô lên bàn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận