Chương 2

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 2

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bàn Tay Bá Đạo
Người đàn ông trong xe lại tỏ ra vô cùng tự nhiên, hào phóng. Anh ta gật đầu thân thiện với Jeff.
“Chào cậu.”
“À… chào anh.” Jeff lắp bắp. So với người đàn ông lịch lãm trong xe, một tân binh như cậu ta bỗng cảm thấy mình thật non nớt, kém cỏi.
Người đàn ông vẫn giữ nụ cười ấm áp, đôi mắt hướng về phía Dương Hồng Hồng.
“Tiểu Hồng, lên xe đi, anh đưa em về.”
“Không cần đâu, em tự về được. Bọn em còn có buổi liên hoan thắt chặt tình cảm giữa các đồng nghiệp nữa.” Giọng Dương Hồng Hồng nghe khàn đặc, như thể cô phải cố hết sức mới nặn được lời ra khỏi cổ họng.
“Lên xe ngay!”
“Em không muốn! Em…” Đột nhiên, Dương Hồng Hồng cắn chặt môi, lộ vẻ thất vọng. Cô không còn cách nào kháng cự. Ngay khi tiếp xúc với đôi mắt sâu hun hút, đen láy của người đàn ông kia, cô như bị một lực vô hình kìm hãm, mọi lời phản kháng đều tắc nghẹn trong miệng.
Cô ôm chặt chiếc túi xách to, bĩu môi, dùng động tác giận dỗi mạnh mẽ nhất để ngồi vào trong xe.
“May…” Jeff đứng bên ngoài, lúc này mới hoàn hồn. “Cậu không đi nữa sao?”
“Tớ… À… chuyện là…”
“E rằng cô ấy không thể đi được.” Người đàn ông cười nhẹ, trả lời thay Dương Hồng Hồng. Ngay lập tức, anh ta vắt tay ngang qua, đóng sập cửa xe cho cô. Sau đó, anh ta đạp chân ga, chiếc xe sang trọng nhanh chóng lướt đi, bỏ lại Jeff đang ngẩn ngơ.
Một khoảng im lặng chết chóc bao trùm không gian bên trong xe. Hai người không hề nói với nhau một lời nào. Dương Hồng Hồng cứng đầu quay mặt về phía cửa kính xe, kiên quyết không liếc nhìn người đàn ông bên cạnh một cái. Cô nghe thấy tiếng cười khẽ thật trầm của anh ta, một tiếng cười ẩn chứa sự dung túng, như thể cô chỉ là một đứa trẻ đang giận dỗi vô cớ.
Đáng ghét! Mình đâu phải con nít! Anh ta mới là cái đồ trứng thối! Chỉ biết bắt nạt mình thôi!
Cơn bực bội dâng lên đến đỉnh điểm, cô đột ngột quay đầu lại, trừng mắt nhìn thẳng vào anh ta. “Bành Hạo Luân, anh cười đủ chưa hả?”
Chiếc xe vừa dừng lại trước đèn đỏ. Người đàn ông dường như đã lường trước được hành động của cô, chỉ chờ cô quay đầu sang. Một bóng đen bất ngờ ập tới, bao trùm lấy cô. Cái miệng nhỏ nhắn, mềm mại, đỏ mọng của cô lập tức bị cưỡng đoạt. Đôi môi mỏng nam tính mút chặt lấy cô. Mùi đàn ông nồng nàn, mạnh mẽ đột ngột xâm chiếm khoang miệng và cánh mũi cô.
Đáng ghét! “Ưm… ưm ưm…” Cô sắp không thở nổi rồi!
Cô đưa tay cố đẩy anh ra, nhưng cả người cô lại bị ghì chặt xuống ghế ngồi. Dù cô có vùng vẫy, uốn éo thế nào đi nữa, anh ta vẫn như hình với bóng, hôn cô thật sâu , hôn đến mức môi và đầu lưỡi cô đều có cảm giác hơi đau rát.
Đây không phải là lần đầu tiên chuyện này xảy ra! Mối quan hệ giữa cô và người đàn ông này quá phức tạp. Sự dây dưa, cuồng nhiệt của anh luôn mang một hương vị trừng phạt. Cô không muốn khuất phục, nhưng mọi sự giãy giụa đều vô ích. Cô có thể làm gì đây?
Chính Bành Hạo Luân là người chủ động kết thúc nụ hôn sâu này. Anh ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng rực, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô, nơi hai gò má đã ửng hồng vì bị hôn. Ngón cái của anh, mang theo dục vọng nồng đậm, vuốt ve đôi môi hơi sưng của cô.
Dương Hồng Hồng vẫn trừng mắt nhìn anh, thậm chí còn há miệng cắn nhẹ vào ngón cái của anh.
Anh bật cười thành tiếng. “Em muốn cắn à? Được thôi, đêm nay anh sẽ cho em cắn đến thỏa thích, em cứ việc cắn thoải mái đi!”
Trái tim cô nhảy dựng lên, khuôn mặt càng đỏ bừng hơn. “Anh… trứng thối!”
“Em chẳng phải đã sớm biết anh là đồ xấu xa rồi sao?” Anh nhướng mày cười nói, bàn tay dịu dàng xoa mái tóc mềm mại của cô.
Đèn đỏ chuyển sang đèn xanh, tiếng còi xe phía sau bắt đầu vang lên giục giã. Bành Hạo Luân không nhanh không chậm đạp chân ga, điêu luyện điều khiển vô lăng, rồi thản nhiên hỏi : “Tiểu Hồng, cái cậu đồng nghiệp tên Jeff kia, có phải đang muốn theo đuổi em không?”
Không ngờ câu chuyện lại chuyển sang hướng này, hơi thở của Dương Hồng Hồng nghẹn lại. Cô ôm chặt chiếc túi to hơn.
“Người ta có theo đuổi em hay không, chuyện đó… đâu đến lượt anh quản!”
“Thật sao?” Anh vẫn cười, nhưng đôi mắt đang nhìn thẳng phía trước lại chợt lóe lên một tia lạnh lẽo, sắc bén.
“Tiểu Hồng yêu quý của anh, em chắc chắn là anh không nên xen vào chuyện này không?”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận