Chương 2

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 2

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đúng lúc đó, cánh cửa phòng ngủ bên cạnh đột ngột mở ra.

“Cạch.”

Long giật mình quay lại, suýt thì sặc nước. Cậu định cất tiếng chào người bạn cùng phòng mới, nhưng mọi lời nói đều nghẹn lại trong cổ họng.

Đứng ở cửa phòng không phải là một “thằng bé hiền lành, chăm học” như bà chủ nhà đã nói.

Đó là một cô gái.

Một cô gái đẹp đến mức khiến người ta phải nín thở. Mái tóc bạch kim ngắn ngang vai cắt tỉa đầy cá tính. Làn da trắng ngần không tì vết. Khuôn mặt thanh tú với đôi mắt sắc sảo đang nheo lại nhìn cậu đầy dò xét. Cô ta cao phải đến mét bảy, thân hình không phải kiểu liễu yếu đào tơ mà là một vẻ đẹp khỏe khoắn, tràn đầy sức sống. Bụng cô có sáu múi rõ nét, hai bên bắp tay thon gọn nhưng ẩn chứa một sức mạnh đáng nể. Đôi đùi to, săn chắc và cặp mông tròn lẳn, cong vút được tôn lên trọn vẹn bởi chiếc quần short đen ngắn cũn cỡn.

Và phần trên của cô… hoàn toàn trống trơn, ngoại trừ một chiếc áo ngực thể thao màu đen.

Chiếc áo ngực nhỏ bé đó chỉ đủ sức che đi phần nhũ hoa, còn lại gần như phô bày toàn bộ cặp tuyết lê căng tròn, vĩ đại. Khe ngực sâu hun hút như muốn nuốt chửng mọi ánh nhìn. Hai bầu vú trắng nõn, đồ sộ như hai quả bóng rổ chực chờ nảy bật ra khỏi lớp vải mỏng manh.

Nguyễn Long đứng hình. Cả đời cậu, à không, cả mười tám năm cuộc đời cậu, đây là lần đầu tiên cậu thấy một cảnh tượng sốc tận óc như thế này. Não cậu như ngừng hoạt động. Mắt cậu dán chặt vào đôi gò bồng đảo hùng vĩ kia, không tài nào dứt ra được. Cậu có thể thấy rõ từng giọt mồ hôi lăn dài theo khe ngực sâu thẳm của cô gái, biến mất sau lớp áo lót.

Cô gái cũng đang nhìn cậu, nhưng ánh mắt của cô thì khác hẳn. Cô không hề có vẻ gì là ngượng ngùng hay hoảng hốt. Ngược lại, đôi mắt sắc lẹm của cô quét một lượt từ đầu đến chân Long, như một cái máy scan. Ánh mắt đó dừng lại khá lâu ở bộ ngực căng phồng và cơ bụng sáu múi đang ướt đẫm mồ hôi của cậu. Thậm chí, nó còn liếc xuống phía dưới, nơi chiếc quần thể thao của cậu đang phồng lên một cách bất thường. Một tia hứng thú thoáng qua trong mắt cô.

“Anh là ai?” Giọng cô gái vang lên, trong trẻo nhưng có chút lạnh lùng.

Long lúc này mới giật mình hoàn hồn. Cậu luống cuống, mặt đỏ bừng lên như gấc chín.

“A… tôi… tôi là người mới dọn đến. Tôi là Nguyễn Long.” Cậu lắp bắp, hai tay không biết để vào đâu cho phải.

Cô gái nhướng một bên mày, khoanh tay trước ngực. Hành động này càng khiến cho cặp núi đôi của cô bị ép lại, tạo thành một khe rãnh chết người. “Người mới? Bà chủ nhà bảo bạn cùng phòng của tôi là con trai mà.”

“Thì… thì tôi là con trai mà!” Long kêu lên, cảm thấy oan ức. “Bà ấy cũng bảo tôi là bạn cùng phòng của tôi là con trai. Tên Minh An.”

Nghe đến cái tên “Minh An”, cô gái khựng lại. Vẻ mặt cô biến đổi từ dò xét sang kinh ngạc, rồi đến một chút dở khóc dở cười.

“Cái đệt…” Cô lẩm bẩm một câu chửi thề rất nhỏ. “Thì tôi là Minh An đây.”

Bùm.

Một tiếng nổ vang lên trong đầu Nguyễn Long. Cậu cảm thấy trời đất như quay cuồng. Minh An? Cái tên nghe rất nam tính này lại là của một cô gái? Mà còn là một cô gái có thân hình bốc lửa đến mức này nữa chứ?

“Cô… cô là Minh An?” Cậu hỏi lại, giọng không giấu được vẻ hoang mang.

Minh An thở dài một cái, vẻ mặt trông có vẻ còn đau đầu hơn cả cậu.

“Chứ còn ai vào đây nữa. Chắc chắn là bà chủ nhà già đãng trí đó nhầm lẫn cái gì rồi.” Cô đưa tay lên vuốt ngược mái tóc bạch kim, một cử chỉ đầy cá tính. “Tên tôi đúng là Minh An, Nguyễn Minh An. Á khoa Kinh tế, cùng trường với anh đấy, Thủ khoa.”

Lại một quả bom nữa nổ tung. Người bạn cùng phòng nhầm giới tính này không chỉ học cùng trường, mà còn là Á khoa cùng ngành với cậu. Định mệnh kiểu gì thế này?

Bình luận (0)

Để lại bình luận