Chương 2

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 2

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Sự Trừng Phạt Ngọt Ngào Trước Gương & Bữa Sáng “Dưới Gầm Bàn”
Chu Thanh bế Lâm Tuyết vào phòng tắm, đặt cô đứng trước bồn rửa mặt lớn. Tấm gương phản chiếu hình ảnh hai cơ thể trần trụi đang quấn lấy nhau đầy nhục dục. Thiếu nữ với làn da trắng sứ, thân hình nhỏ nhắn, mềm mại, đối lập hoàn toàn với người đàn ông cao lớn, vạm vỡ, làn da màu đồng hun đầy nam tính phía sau.
“Chống tay vào đây.” Chu Thanh ra lệnh, giọng khàn đục.
Lâm Tuyết ngoan ngoãn chống hai tay lên mặt đá hoa cương lạnh lẽo, hông uốn cong, đẩy cái mông tròn trịa, trắng nõn về phía sau, tạo thành một đường cong hoàn hảo mời gọi. Tư thế này khiến hoa huyệt của cô mở rộng ra tối đa, phơi bày trọn vẹn sự ướt át và đỏ hồng đầy dâm mĩ.
Chu Thanh hài lòng nhìn ngắm “kỳ quan” trước mắt, bàn tay thô ráp vuốt ve hai bờ mông căng mẩy, rồi bất ngờ tách chúng ra, để lộ lối vào nhỏ hẹp đang co bóp. Hắn cầm lấy côn thịt to lớn của mình, cọ xát lên khe rãnh ướt át vài cái trêu ngươi, rồi bất thình lình thúc mạnh một cú lút cán từ phía sau.
“Aaaa…!” Lâm Tuyết ngửa cổ ra sau, hét lên một tiếng thất thanh, nhìn thấy khuôn mặt đầy dục vọng của chính mình và người đàn ông trong gương. Côn thịt đi vào từ phía sau chạm đến độ sâu không tưởng, dường như xuyên thẳng vào tử cung cô.
“Nhìn đi! Nhìn xem cháu dâm đãng thế nào!” Chu Thanh gầm gừ bên tai cô, một tay vòng ra trước bóp mạnh bầu ngực sữa đang nảy lên theo từng nhịp thúc, tay kia giữ chặt eo nhỏ, điên cuồng luân động.
“Bạch! Bạch! Bạch!” Tiếng cơ thể va chạm vang lên giòn giã trong không gian hẹp của phòng tắm. Lâm Tuyết bị đâm đến mức cả người run rẩy, đầu óc trống rỗng, chỉ biết bám chặt vào bồn rửa mặt để không bị ngã. Trong gương, cô thấy rõ từng cú ra vào của hắn, thấy côn thịt gân guốc biến mất rồi lại hiện ra, kéo theo dòng dịch trắng đục lầy lội. Hình ảnh đó quá mức kích thích, khiến khoái cảm trong cô bùng nổ dữ dội.
“Ưm… Thúc thúc… sướng… sướng quá… sắp… sắp ra rồi… aaaa…”
Cả hai cùng lúc đạt đến đỉnh điểm. Chu Thanh gầm lên một tiếng, ép chặt người cô vào bồn rửa, bắn từng đợt tinh dịch nóng hổi vào sâu trong tử cung cô. Lâm Tuyết cũng co giật liên hồi, mật dịch tuôn trào hòa lẫn với tinh khí của hắn, chảy dọc xuống đùi non trắng nõn.
Hắn cúi xuống, cắn nhẹ vào vành tai cô, hơi thở còn chưa ổn định: “Bảo bối, thời gian có hạn, tạm thời tha cho cháu. Lát nữa đến Thủy Trấn, thúc sẽ ‘chăm sóc’ cháu kỹ hơn.”
Lâm Tuyết thở hổn hển, quay lại kiễng chân hôn nhẹ lên môi người đàn ông, ánh mắt long lanh đầy quyến rũ: “Cháu đợi…”
Sau khi qua loa tẩy rửa, hai người nhanh chóng mặc quần áo chỉnh tề. Lúc bước xuống cầu thang, vẻ mặt của cả hai đã trở lại bình thường, như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Dưới phòng khách, Mễ Lan – mẹ của Lâm Tuyết, và Mễ Tâm – dì của cô, cũng là vợ của Chu Thanh, đang ngồi đợi.
“Hai thúc cháu làm gì mà lâu thế hả?” Mễ Tâm lên tiếng trách yêu, ánh mắt không hề nghi ngờ.
Mễ Lan cười xòa: “Cái con bé Tiểu Tuyết này, bệnh lười biếng ai mà chẳng biết, chắc lại mè nheo để thúc thúc gọi dậy chứ gì. Chỉ có chú Chu Thanh mới chiều nổi nó thôi.”
Lâm Tuyết trong lòng thầm nghĩ: Đúng là chiều thật, chiều đến mức chân đi không vững luôn rồi. Cô cười hì hì, chạy lại sà vào lòng mẹ và dì, nũng nịu: “Mẹ này, người ta mệt chút thôi mà.”
Lợi dụng lúc mọi người không chú ý, Lâm Tuyết lén đưa tay xuống dưới bàn, nắm lấy bàn tay to lớn của Chu Thanh, kéo nó đặt lên đùi mình. Chu Thanh giật mình, nhưng ngay lập tức hiểu ý, ngón tay hắn bắt đầu di chuyển, luồn qua lớp váy ngắn, vuốt ve làn da đùi mịn màng, rồi dần dần tiến sâu vào bên trong.
“A…” Lâm Tuyết khẽ giật mình, không ngờ thúc thúc lại to gan như vậy ngay trước mặt vợ mình.
“Sao thế con?” Mễ Tâm quay sang hỏi.
“Dạ… không có gì ạ, con bị muỗi cắn thôi.” Lâm Tuyết vội vàng lấp liếm, mặt đỏ bừng.
Bên dưới lớp khăn trải bàn, ngón tay hư hỏng của Chu Thanh đã chạm đến đáy quần lót. Hắn móc nhẹ vào mép quần, ngón tay thô ráp cọ xát trực tiếp lên hạt đậu nhỏ đang sưng tấy vì trận mây mưa ban nãy.
“Ưm…” Lâm Tuyết cắn chặt môi để không phát ra tiếng rên rỉ. Cảm giác kích thích lén lút này còn mãnh liệt hơn cả khi làm tình trực tiếp. Cô phải dùng hết sức bình sinh để giữ vẻ mặt bình thản, tay kia vẫn cầm thìa khuấy nhẹ bát cháo, nhưng hai chân dưới gầm bàn đã run rẩy, kẹp chặt lấy tay hắn.
Thực ra, Lâm Tuyết là một cô gái vô cùng dâm đãng! Vẻ ngoài thiên thần chỉ là lớp vỏ bọc hoàn hảo cho tâm hồn khao khát dục vọng bên trong. Cô biết rõ sức hấp dẫn của mình và luôn tận dụng nó để quyến rũ những người đàn ông xung quanh, đặc biệt là Chu Thanh.
Bộ quần áo cô đang mặc, chiếc váy ngắn cũn cỡn và áo hai dây trễ nải này, cũng là do Chu Thanh lén mua tặng. Hắn thích nhìn cô trong những bộ đồ gợi dục như vậy, thích cái cách cô lẳng lơ mời gọi hắn.
Lúc nãy, khi Chu Thanh vào phòng gọi cô dậy, thực ra cô đã tỉnh từ lâu. Cô cố tình kéo váy lên cao, để lộ quần lót ren và đôi chân dài miên man, tạo dáng khiêu khích để câu dẫn hắn. Và quả nhiên, cá đã cắn câu ngay lập tức.
Bàn tay dưới gầm bàn ngày càng táo bạo, ngón tay Chu Thanh đã trượt hẳn vào bên trong quần lót, đâm lút vào hoa huyệt đang rỉ nước. Hắn ấn mạnh, ngoáy sâu, khiến Lâm Tuyết suýt chút nữa thì đánh rơi cái thìa.
“Tiểu Tuyết, mặt con sao đỏ thế? Có sốt không?” Mễ Lan lo lắng sờ trán con gái.
“Dạ… con… con hơi nóng thôi ạ.” Lâm Tuyết lắp bắp, mồ hôi rịn ra trên trán.
Chu Thanh lúc này mới chịu rút tay ra, nhưng không quên nhéo nhẹ vào đùi non của cô một cái đầy cảnh cáo rồi thản nhiên cầm ly nước lên uống, khóe môi nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý.
“Được rồi, ăn nhanh lên còn ra sân bay, trễ giờ rồi.” Hắn nói, giọng điệu nghiêm túc của một người chú mẫu mực, nhưng ánh mắt nhìn Lâm Tuyết lại rực lửa tình dục, hứa hẹn một chuyến đi “bão táp” sắp tới.

Bình luận (0)

Để lại bình luận