Chương 2

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 2

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Sự Thật Tày Trời
Mật Mật cuộn tròn người trong một góc sofa nhung màu đen tuyền, khuôn mặt đẫm nước mắt. Cô mất một lúc lâu mới có thể tạm thời đè nén được cơn chấn động khủng khiếp vừa rồi, ít nhất là để bản thân trông không quá giống một kẻ điên.
Nhưng điều đó không có nghĩa là Mật Mật chấp nhận được sự thật.
Sự thật rằng Lăng Nhiễm, chồng cô, chính là anh trai cô.
Đúng vậy. Email bà tổ trưởng gửi không chỉ là vài dòng thông tin. Đó là một tệp nén chứa toàn bộ bản scan thủ tục nhận nuôi Lăng Nhiễm ngày trước. Chi tiết đến rợn người. Chứng minh thư của cha mẹ nuôi Lăng Nhiễm, ảnh chụp anh lúc nhỏ, giấy tờ hộ khẩu sau khi đổi tên… Tất cả mọi thứ.
Tất cả đều nói với Mật Mật rằng, cô đang sống trong một bi kịch trái luân thường đạo lý.
Người chồng mới cưới của cô – người đàn ông đẹp trai, giàu có, IQ cao ngất, học vị danh giá từ nước ngoài – có đến 99% chính là Mật Nhiên, anh trai ruột đã thất lạc của cô.
“Tại sao… tại sao lại như vậy…”
Mật Mật ôm đầu, lẩm bẩm một mình trong tuyệt vọng. Cô mặc bộ đồ ngủ rộng thùng thình, cả người rúc lại, trông cô đơn và bất lực tột cùng. Cô không thể tin được, ông trời xui quỷ khiến thế nào, cô lại gả cho chính anh ruột của mình.
“Tại sao lại là chuyện này chứ?”
Cả người Mật Mật run lên bần bật.
Đột nhiên, tiếng chuông cửa vang lên.
Tiếng chuông như một nhát búa bổ thẳng vào lồng ngực đang căng như dây đàn của cô. Mật Mật giật bắn mình, quay đầu nhìn ra cửa, sợ hãi không biết người tới là ai.
Tiếng chuông vẫn reo liên hồi, thúc giục.
Mật Mật không dám ra mở cửa. Cô không muốn gặp ai cả. Không một ai.
Nhưng hiện thực tàn nhẫn không cho phép cô trốn tránh. Tiếng lách cách của ổ khóa vang lên. Cửa mở.
Một người đàn ông cao lớn trong bộ âu phục phẳng phiu bước vào, tay xách hai túi nilon đầy ắp thức ăn. Anh nghiêng người, lịch sự nhường đường cho một người phụ nữ lớn tuổi đi phía sau – mẹ vợ anh.
Đó là Lăng Nhiễm, và mẹ cô, bà Trang Liễu.
Anh lướt mắt qua Mật Mật đang co ro trên sofa, giọng nói vẫn bình thản như thường lệ:
“Em ở nhà à? Sao không mở cửa cho mẹ? Mẹ đứng ngoài bấm chuông mãi đấy.”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận