Chương 2

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 2

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhà của Bạch Hạo nằm trong một khu chung cư cũ kỹ cách đó không xa, hoàn toàn trái ngược với lời đồn đại về gia thế giàu có nứt đố đổ vách của anh. Căn hộ chỉ có một phòng ngủ và một phòng khách nhỏ hẹp, nội thất đơn giản đến mức tuềnh toàng.
Cố Minh Mộng bước vào, nhíu mày đảo mắt nhìn quanh, không giấu được vẻ thất vọng và khinh thường. Cô cười khẩy, quay sang nhìn chàng trai đang đóng cửa lại: “Chỗ này cũng gọi là nhà sao? Bé tí tẹo như cái lỗ mũi. Không phải đồn đại nhà cậu giàu lắm à, tiền để đâu hết rồi?”
“Tôi sống một mình ở đây, thế này là đủ rồi.” Bạch Hạo trả lời, giọng nói vẫn bình thản đến lạ lùng. Tiếng chốt cửa “cạch” một cái vang lên khô khốc trong không gian yên tĩnh, nghe như tiếng khóa của một chiếc lồng sắt.
Cố Minh Mộng chưa kịp quay người lại thì một bóng đen đã phủ lên người cô. Nhanh như một con báo săn mồi, Bạch Hạo lao tới, dùng sức mạnh áp đảo đẩy ngã cô xuống sàn nhà lạnh lẽo.
“A!” Cố Minh Mộng hét lên một tiếng thất thanh, cả người đập xuống sàn đau điếng. Theo bản năng của một kẻ hay đánh nhau, cô vùng vẫy muốn phản kháng, tay quơ con dao nhựa lên định đâm loạn xạ. Nhưng Bạch Hạo đã nhanh hơn, bàn tay thon dài nhưng rắn chắc như kìm sắt của anh tóm chặt lấy cổ tay cô, bẻ quặt ra sau lưng.
Lúc này, dự cảm nguy hiểm chết người mới bùng lên trong lòng Cố Minh Mộng. Cô trừng mắt nhìn chàng trai đang đè lên người mình, giọng nói bắt đầu run rẩy nhưng vẫn cố tỏ ra cứng cỏi: “Cậu… cậu muốn làm gì?! Buông tôi ra!”
Bạch Hạo nhìn xuống cô gái đang giãy giụa dưới thân mình như một con cá nằm trên thớt. Ánh nắng mùa hạ gay gắt chiếu qua khung cửa sổ, rọi lên sườn mặt anh tuấn tú, nhưng đôi mắt anh lúc này lại tăm tối và lạnh lẽo đến rợn người, hoàn toàn không còn chút ấm áp nào của một nam sinh gương mẫu.
“Chịch cậu.”
Hai từ thốt ra từ miệng anh nhẹ bẫng nhưng lại thô tục và trần trụi đến mức khiến Cố Minh Mộng chết lặng.
Không để cô kịp phản ứng, Bạch Hạo nhanh chóng rút dây giày, trói chặt hai tay cô vào chân ghế sofa nặng trịch. Anh quỳ trên sàn, một tay giữ chặt hai mắt cá chân đang đá loạn xạ của cô, tay kia bắt đầu nới lỏng cà vạt của mình.
“Đồ điên! Thả tôi ra! Có tin tôi giết cậu không?!” Cố Minh Mộng gào thét, những lời chửi rủa tuôn ra từ miệng cô không ngớt. Cô chưa bao giờ nghĩ mình sẽ rơi vào tình cảnh này, bị chính “con mồi” của mình săn ngược lại.
Bạch Hạo điềm nhiên như không nghe thấy gì. Bàn tay to lớn của anh bao trọn lấy cổ chân nhỏ nhắn, trắng mịn của cô, cảm giác mềm mại khiến anh thích thú miết nhẹ. Cổ chân cô bé xíu, nằm gọn trong lòng bàn tay anh như một món đồ chơi tinh xảo.
Anh dùng sức tách mạnh hai chân cô ra, chen người vào giữa, từng chút từng chút ép sát lại gần. Khoảng cách thu hẹp lại, Cố Minh Mộng có thể ngửi thấy mùi hương nước giặt thanh mát trên chiếc áo sơ mi trắng tinh khôi của anh, một mùi hương sạch sẽ trái ngược hoàn toàn với hành động cầm thú anh đang làm.
Cố Minh Mộng hôm nay mặc đồng phục váy ngắn của trường. Bạch Hạo thô bạo vén chiếc váy lên tận hông, để lộ ra chiếc quần lót cotton màu vàng nhạt trẻ con ôm trọn lấy vùng tam giác mật. Phần vải ở giữa hai chân thít chặt, tạo thành một cái rãnh nhỏ đầy khiêu gợi.
Bạch Hạo vươn ngón trỏ, đè mạnh lên điểm nhạy cảm đó, chà xát qua lớp vải quần.
“Á…!” Cố Minh Mộng giật nảy người như bị điện giật, hét lên một tiếng chói tai, cơ thể giãy giụa điên cuồng hơn: “Buông tôi ra! Cậu là đồ biến thái! Cậu buông tôi ra!”
Tiếng hét của cô vang vọng trong căn phòng nhỏ khiến Bạch Hạo cau mày. Từ nhỏ anh đã quen nghe nhạc cổ điển thính phòng, ưa thích sự yên tĩnh, nên âm thanh ồn ào chửi rủa của cô khiến anh cảm thấy đau đầu.
Anh vớ lấy cái bàn nhỏ bên cạnh, đập mạnh xuống sàn nhà một cái “Rầm”. Tiếng động lớn khiến Cố Minh Mộng giật mình im bặt trong giây lát.
Sắc mặt Bạch Hạo tối sầm lại, giọng nói trong trẻo của thiếu niên giờ đây trầm xuống, mang theo âm điệu u ám, đe dọa: “Câm miệng. Đừng có lộn xộn nữa.”
“Bạch Hạo! Đồ khốn nạn… ưm…” Lời chửi rủa còn chưa dứt, Bạch Hạo đã vớ lấy cây kéo sắc nhọn để trên bàn, kề sát vào gò má trắng nõn của cô. Ánh thép lạnh lẽo phản chiếu vào mắt khiến Cố Minh Mộng rùng mình, nỗi sợ hãi thực sự xâm chiếm tâm trí.
“Ngay cả tên đầy đủ của cậu tôi còn không biết, cậu nghĩ xem nếu tôi giết cậu ở đây… Cảnh sát sẽ mất bao lâu mới tìm ra xác cậu?” Bạch Hạo thì thầm, hơi thở nóng rực phả vào tai cô. Anh dừng lại một chút, khóe môi nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn: “Hơn nữa… mẹ tôi mang quốc tịch Ý, nhà tôi ở bên đó có thế lực rất lớn. Cậu nghĩ nếu tôi giết cậu rồi bay sang định cư ở nước ngoài, cảnh sát Trung Quốc có bắt được tôi không?”
Cố Minh Mộng thật sự hoảng sợ tột độ. Rốt cuộc thì cô cũng chỉ là một nữ sinh trung học mười sáu tuổi, cái vỏ bọc “chị đại” mạnh mẽ của cô đã vỡ tan tành trước sự điên cuồng và biến thái của chàng trai trước mặt. Cô cắn chặt môi dưới đến bật máu, nuốt ngược tiếng khóc vào trong, cả người run rẩy bần bật, đến cả lời xin tha cũng nghẹn lại ở cổ họng.
Thấy cô đã ngoan ngoãn nằm im vì sợ hãi, Bạch Hạo hài lòng buông cây kéo xuống. Bàn tay anh lại tìm về nơi tư mật giữa hai chân cô, thô bạo móc vào mép quần lót, kéo tụt nó xuống tận đầu gối.
Khu rừng rậm rạp và “cô bé” non nớt của thiếu nữ phơi bày trọn vẹn dưới ánh sáng mặt trời gay gắt. Giữa hai mép thịt hồng hào và lớp vải quần lót vừa bị kéo xuống còn vương lại một sợi tơ bạc lấp lánh – minh chứng cho việc cô đã bắt đầu có phản ứng sinh lý do sợ hãi hoặc kích thích.
Vốn là một người có tính tò mò và hiếu học, Bạch Hạo đưa ngón tay quệt lấy chút dịch nhờn dính trên đáy quần lót, đưa lên mũi ngửi thử. Một mùi hương ngai ngái, hơi chua chua đặc trưng của nữ giới xộc vào mũi. Anh nhíu mày, tỏ vẻ không thích mùi vị này, liền ném chiếc quần lót sang một bên.
Sau đó, anh mạnh mẽ banh rộng hai đùi trắng nõn của cô ra hết cỡ, để toàn bộ hạ thể của cô phơi bày trước mắt mình. Cổ họng Bạch Hạo khô khốc, yết hầu trượt lên xuống liên tục. Dù đã mười tám tuổi, nhưng đây là lần đầu tiên anh được nhìn thấy bộ phận sinh dục của con gái bằng xương bằng thịt ở cự ly gần như thế này.
Anh cúi thấp đầu xuống, tỉ mỉ quan sát như đang nghiên cứu một tác phẩm nghệ thuật, khắc ghi từng đặc điểm, từng nếp gấp hồng hào vào sâu trong tâm trí.
“Tiểu huyệt của cậu trông không tồi,” Giọng nói Bạch Hạo khàn đặc vì dục vọng đang dâng trào, “So với mấy diễn viên trong phim heo tôi từng xem thì đẹp hơn nhiều. Hồng hào và khép kín lắm.”
Ngón tay anh lướt dọc theo khe rãnh ướt át, gạt đi những sợi lông tơ mềm mại, ánh mắt dán chặt vào viên ngọc trai nhỏ xíu đang ẩn hiện phía trên. Anh biết đó là âm vật – nơi nhạy cảm nhất, nơi có thể mang lại khoái cảm tột đỉnh cho con gái.
Bạch Hạo khép hai ngón tay lại, kẹp lấy hạt đậu nhỏ đó, bắt đầu xoa nắn, day nhẹ, thỉnh thoảng lại dùng đầu ngón tay ấn mạnh xuống một cái.
Cố Minh Mộng bấu chặt móng tay vào chân ghế sofa, cả người cong lên như con tôm luộc. Cô cắn chặt môi để kìm nén những tiếng rên rỉ nhục nhã đang chực trào ra, nước mắt ứa ra từ khóe mắt, chảy dài xuống thái dương. Hai chân cô run rẩy, vặn vẹo cố gắng khép lại nhưng bị sức mạnh của Bạch Hạo chặn đứng.
Bạch Hạo kiên nhẫn trêu đùa hạt đậu nhỏ đó vài phút. Cảm nhận được hai chân Cố Minh Mộng đang run lên bần bật như bị chuột rút, anh biết cô gái dưới thân đang bị khoái cảm đánh gục. Anh càng hưng phấn, banh rộng đùi cô hơn nữa, ngón tay tăng tốc độ, bóp chặt lấy âm vật vừa nhéo vừa xoa, day mạnh không thương tiếc.
“A… Không…! Đừng mà… a…!”
Cuối cùng, Cố Minh Mộng không thể chịu đựng nổi nữa. Cô ngửa cổ hét lên một tiếng thất thanh, cả người co giật liên hồi. Một dòng dâm thủy nóng hổi từ sâu trong hang động phun trào ra, ướt đẫm cả bàn tay đang làm loạn của Bạch Hạo.
“A –! Không cần! Không cần a –!” Nước mắt Cố Minh Mộng rơi lã chã. Cô muốn khép chặt chân lại để che giấu sự xấu hổ này nhưng cơ thể lại phản bội lý trí, phần eo nâng cao lên, run rẩy đón nhận cơn cực khoái đầu đời đầy nhục nhã.
Cơn khoái lạc qua đi, Cố Minh Mộng như bị rút cạn sức lực, nằm vật xuống sàn nhà lạnh lẽo, thở hổn hển, ánh mắt đờ đẫn vô hồn.
Bạch Hạo nhìn lòng bàn tay ướt sũng chất dịch trong suốt của mình, nhếch mép cười tà. Anh thản nhiên lau tay vào vạt áo đồng phục của cô, rồi lại dùng chính đôi tay đó, thô bạo tách hai cánh hoa môi đang sưng đỏ của cô ra.
Một dòng nước nhỏ vẫn đang rỉ ra từ cái khe hẹp hồng hào ở giữa. Đó là nơi anh khao khát được xâm chiếm, được chôn vùi bản thân vào đó.
Anh đưa tay nhéo mạnh vào hạt âm vật vừa mới trải qua cao trào, khiến Cố Minh Mộng giật nảy mình, bật khóc nức nở. Ngay sau đó, cô cảm nhận được hai ngón tay thon dài, lạnh lẽo của anh đang từ từ, kiên quyết ấn sâu vào cửa huyệt chật hẹp.
Giọng nói của thiếu niên vang lên bên tai cô, không còn là vẻ trong trẻo thường ngày mà trở nên âm u, đầy dục vọng chiếm hữu:
“Mộng Mộng à, tôi muốn chơi nát cái lỗ này của cậu.”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận