Chương 2

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 2

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Canh Bạc Của Dì Chu
“Không sao đâu, uống lạnh cũng được mà.” Điền Điềm cười tít mắt trấn an anh.
Hai người lại rơi vào khoảng không im lặng. Dì Chu thì nhất quyết không cho cô vào bếp phụ giúp. Cũng may là cái TV vẫn đang mở, âm thanh ồn ã từ chương trình giải trí phần nào giúp không khí bớt căng thẳng.
“Cô…” Vi Dự vừa mở miệng, Điền Điềm lập tức quay đầu nhìn anh. Anh lại vội vàng dời mắt đi chỗ khác. “Cô… có thể chuyển kênh khác nếu muốn.”
Anh đưa cái điều khiển từ xa cho cô. Điền Điềm nhận lấy.
Cô cảm thấy nếu mình cứ nhìn anh chằm chằm thế này, anh chàng này sẽ vì đỏ mặt mà bốc hoả, rồi tự nổ tung mất.
“Không cần đâu, tôi xem gì cũng được. Hay là tôi vào bếp phụ dì một tay.” Điền Điềm đặt cái điều khiển lại lên bàn trà.
Vi Dự đột nhiên trông như một quả cà tím bị héo. Bả vai anh rũ xuống, đầu gục xuống.
Chết rồi! Chắc chắn là vì vừa nãy mình không biết nói chuyện, nên cô ấy mới chán nản, phải chạy vào bếp để tránh mặt mình.
Thấy bộ dạng ủ rũ của anh, Điền Điềm lại phì cười. “Nước nho ngon thật đấy. Lát nữa anh lấy thêm cho tôi một ly nữa được không?”
Vi Dự lập tức ngẩng đầu. Đôi mắt anh sáng lên, anh gật đầu lia lịa.
“Vậy tôi vào giúp dì nhé?” Điền Điềm chỉ về phía bếp.
“Được.”
Dì Chu thấy cô vào bếp thì cứ đẩy ra, bảo là khách khứa, ai lại để làm việc. Nhưng bà không chịu nổi sự năn nỉ ỉ ôi của Điền Điềm. Thật ra là cô thấy ngại, bản thân mình tới ăn chực mà chỉ ngồi không thì thật không phải phép.
Hai người phụ nữ vừa nói vừa cười, chẳng mấy chốc đã nấu xong đồ ăn, dọn ra bàn. Vi Dự cũng tự giác đi lấy bát đũa.
Lúc ăn cơm, Vi Dự lại ngồi thu lu một góc, đối diện với Điền Điềm và dì Chu.
Dì Chu nhìn thấy ly nước nho trên bàn, liền cười hỏi: “Ồ, con trai, con đem cả nước nho cưng nhất của con ra mời Điềm Điềm uống cơ à?”
Điền Điềm ngơ ngác nhìn dì Chu. Bà liền giải thích: “Nước nho này khó mua lắm đấy. Mấy siêu thị bình thường không có bán đâu.”
Vi Dự chỉ biết cắm cúi vào bát cơm, tai đỏ lựng lên, xấu hổ muốn chết.
Trong suốt bữa ăn, chủ yếu vẫn là dì Chu và Điền Điềm nói chuyện. Hàn huyên một hồi, Điền Điềm mới biết gia thế của dì Chu “không phải dạng vừa”.
Nguyên ba tầng lầu trên dưới ở đây đều đứng tên dì Chu. Bọn họ giữ lại căn này cho Vi Dự ở, còn lại đều cho thuê hết. Dì Chu thực ra cũng không ở đây. Ba của Vi Dự, chú Vi, thì đang bận đi công tác nên hôm nay không có mặt.
Điền Điềm gật gù. Bảo sao một căn hộ ấm cúng thế này lại chỉ có một “trạch nam” ở.
Dì Chu cực kỳ nhiệt tình, bà liên tục gắp thức ăn vào bát Điền Điềm. Gắp xong, bà lại liếc sang Vi Dự, bắt gặp ngay cảnh cậu con trai quý tử của mình lại đang lén nhìn trộm Điền Điềm.
Ban đầu bà nghĩ mình nhìn nhầm. Nhưng bà cố tình để ý thêm vài lần nữa, và lần nào cũng y như vậy. Vi Dự cứ chốc chốc lại liếc trộm cô bé.
Lại nghĩ tới chuyện Vi Dự mang cả thứ nước nho quý hiếm mà nó thích nhất ra mời khách.
Là mẹ, làm sao bà không hiểu con mình đang nghĩ cái gì.
Bà nhẩm tính một phen. Con trai mình năm nay đã 27 cái xuân xanh mà chưa từng nắm tay con gái. Bà quyết định, phải “đẩy thuyền” cho cặp này mới được!
Dì Chu lại gắp cho Điền Điềm một miếng sườn xào chua ngọt.
“Điềm Điềm này, con có bạn trai chưa?” Dì Chu hỏi với một nụ cười đầy ẩn ý.
Vi Dự đang cầm đũa, tay khựng lại. Anh thấy mẹ hỏi thế hơi vô duyên. Mặc dù… anh cũng rất muốn biết câu trả lời.
Ngược lại, Điền Điềm thấy chẳng có gì. Người lớn tuổi gặp người trẻ tuổi, loanh quanh cũng chỉ mấy câu hỏi về học tập, công việc, rồi tình cảm. Cô cũng không thấy mình bị xúc phạm, chỉ là dì ấy quan tâm mình thôi mà.
Cô cười tươi rói: “Dạ con chưa có. Con còn đang ế đây dì ơi.”
Câu trả lời này khiến cả hai mẹ con nhà kia đều đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.
“Ối giời, Điềm Điềm ưu tú thế này, để dì để ý mối nào tốt cho con.” “Dạ, con cảm ơn dì.”
Ăn cơm xong, Điền Điềm khăng khăng đòi rửa bát. Dì Chu cản không nổi, thế là hai người phụ nữ lại rúc vào bếp, vừa rửa bát vừa ríu rít nói cười.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận