Chương 2

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 2

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô không nhịn được mà đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào gương mặt người đàn ông trong tranh: “Ối…” Ngón tay cô đột nhiên bị thứ gì đó cắn vào, cô hét lên một tiếng đầy sợ hãi, sau đó nhanh chóng rút tay lại, chỉ phát hiện ra trên ngón tay mình có một vết rách nhỏ. Một vệt máu rỉ ra từ miệng vết thương, cô lập tức nhìn vào bức chân dung, này, sao cô lại cảm thấy đôi mắt của người đàn ông trong bức chân dung sáng hơn và đôi môi cũng trở lên đỏ hơn.

“Chắc chắn là ảo giác.” Lâm Thiến Thiến rùng mình, nhanh chóng lùi về sau. Trong nhà là một căn phòng đơn, đặt ở bên tường là một chiếc giường gỗ cũ kỹ, trên đó không có gì cả, cô bước tới dọn dẹp sạch sẽ. Hiện tại ở bên ngoài trời vẫn đang mưa, lúc này lại là trời tối, đường trơn trượt, cô không thể xuống núi được nên đành phải qua đêm ở đây.

Màn đêm càng lúc càng tối, Lâm Thiến Thiến có chút lạnh, cô cúi đầu nhìn bộ quần áo ướt đẫm trên người, nếu không cởi bộ quần áo ướt đó, mặc như vậy cả đêm có thể sẽ bị bệnh.

Cô rùng mình đánh giá xung quanh, dù sao ở đây cũng không có ai, cũng không ai có thể nhìn thấy cô không mặc quần áo, cô lập tức đưa tay cởi bỏ quần áo, bao gồm cả áo ngực và quần lót.

Cô không để ý đến người đàn ông trong bức tranh, đôi mắt hắn ta tối sầm lại, trên mặt hiện lên vẻ tà ác.

Trong phòng âm trầm tối tăm, sau khi cởi hết quần áo trên người ra Lâm Thiến Thiến liền cảm nhận được một cơn gió lạnh lẽo thổi qua, cảm giác ớn lạnh khiến da gà cô dựng đứng lên, Lâm Thiến Thiến đốt một đống lửa trên bãi đất trống trong phòng, lúc này mới cảm nhận được không khí xung quanh có chút ấm áp, cô ăn một chút đồ ăn vặt để lót dạ, vì đã hoạt động nhiều cả một ngày, cô cũng cảm thấy rất mệt mỏi, liền nằm lên trên giường, mệt mỏi cuộn tròn thân thể trần trụi của mình trong không khí, sau đó nhắm mắt lại.

Bên ngoài mưa gió, sấm sét không hề yếu đi chút nào, củi trong phòng phát ra tiếng kêu lách tách, trong lòng Lâm Thiên Thiên thầm cảm thấy sợ hãi, rõ ràng là trong phòng không hề có người, nhưng Lâm Thiến Thiến lại cảm thấy dường như đang có một ánh mắt đang theo dõi mình, làm cho lưng cô phát lạnh cả lên, cô tự trấn an bản thân mình, thôi miên suy nghĩ của mình, cô là một người phụ nữ sống trong thế kỷ hai mươi mốt – một thời đại mới phát triển, cô là người sống theo chủ nghĩa vô thần nên tuyệt đối sẽ không tin vào chuyện ma quỷ có thật, vậy nên chớ tự mình dọa mình.

Không biết qua bao lâu, đống lửa mà ban đầu Lâm Thiến Thiến đốt đã tắt ngúm, ngay cả đèn dầu cô bật cũng đã cạn dầu, căn phòng chìm vào bóng tối, chỉ thỉnh thoảng mới được chiếu sáng bởi những tia sét lóe lên bên ngoài trời, Lâm Thiến Thiến đang trong lúc nửa tỉnh nửa mê…

Trong không khí có một mùi hương khiến toàn thân cô vô cùng dễ chịu, khiến cho cô không nhịn được mà buông lỏng cơ thể, cô hơi mở chân ra, để lộ ra một vùng lông tóc rậm rạp, hình ảnh kiều diễm ướt át, và một cánh hoa kiều nộn chưa từng bị người khác khai phá. Mà viên trân châu thủy nộn được giấu ở bên trong khe núi kia, đột nhiên rung động một chút, giống như đã bị thứ gì đó đánh động.

Bình luận (0)

Để lại bình luận