Chương 2

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 2

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cánh Tay Hoàn Mỹ
Người đại diện sợ Mạnh Kiều giữa đường bỏ trốn, nên đã đưa cô đến địa điểm họp kịch bản từ rất sớm. Kết quả là cô đến sớm đến mức nực cười. Trong phòng họp lớn chỉ có vài người biên kịch đang túm tụm.
“Em chào các anh chị ạ.” Mạnh Kiều cúi đầu.
“Chào em. Em là Mạnh Kiều? Ngồi đi em.” Một nữ biên kịch tóc ngắn ngẩng lên, chỉ vào một chiếc ghế.
Cô vừa ngồi xuống xem kịch bản, mọi người bắt đầu lục tục kéo đến. Toàn là những cái tên lớn, những tiền bối gạo cội trong nghề. Mạnh Kiều phải liên tục đứng lên cúi đầu chào hỏi, trong lòng tự trấn an: Mày thấy không, toàn những người tài giỏi đang ủng hộ mày. Không phải chỉ là lộ ngực thôi sao, ai mà chẳng làm được.
Nhưng cô biết mình tự lừa mình. Dù cô là nữ chính, nhưng bộ phim này thực chất tập trung vào sự nghiệp và lòng yêu nước của nam chính. Sự xuất hiện của cô, nói trắng ra, là để tăng thêm chút hương vị tình ái cho bộ phim, nên đất diễn của cô không nhiều, nhưng cảnh nào cảnh nấy đều “chất lượng”.
Ngay lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng lại bật mở.
Nam chính Trần Thâm bước vào.
Cả căn phòng dường như sáng bừng lên. Anh mặc một chiếc áo khoác da đen, quần jean cùng màu bó sát và giày Martin cao cổ, toát ra một vẻ nam tính bức người. Vị trí của anh được xếp ngay bên cạnh Mạnh Kiều.
Cô vội vàng đứng bật dậy, tim đập thình thịch: “Chào tiền bối. Em là Mạnh Kiều, rất mong được anh giúp đỡ.”
“Ừm, xin chào.” Trần Thâm mỉm cười, cái gật đầu của anh vừa đủ lịch sự.
Phản ứng đầu tiên của Mạnh Kiều là: người đàn ông này… đẹp trai, cơ bắp cuồn cuộn, nhưng nụ cười lại có vẻ dịu dàng. Chẳng trách anh ta có lượng fan hâm mộ khổng lồ. Nhưng Trần Thâm đi theo con đường thực lực, fan của anh đều đã trưởng thành và khá lý trí. Anh cũng không công khai bạn gái hay vợ.
Cô chợt nhớ ra, khi biết anh nhận vai này, không ít người hâm mộ đã la ó trên mạng, bày tỏ sự mong chờ được nhìn thấy cơ bắp của idol mình. Thậm chí có người còn ghen tị với nữ diễn viên sẽ đóng cảnh nóng cùng anh.
Người đó… chính là cô.
Một tiếng “két” chói tai vang lên. Chỗ trống bên phải Mạnh Kiều cũng có người ngồi xuống. Đó là Lỗ Quân, một nữ diễn viên kỳ cựu. Trớ trêu thay, bà ta lại đóng chính cái vai phụ mà Mạnh Kiều hằng ao ước.
“Em chào tiền bối ạ.”
Mạnh Kiều, kẻ có tuổi nghề ít nhất ở đây, chỉ biết cười khổ mà cúi đầu chào.
“Ừ.” Lỗ Quân liếc cô một cái, cái giọng nhàn nhạt ấy lạnh như băng.
Có những người, chỉ cần một ánh mắt, một câu chào, bạn đã biết cả đời này không thể hòa hợp. Lỗ Quân chính là loại người đó.
Mạnh Kiều lặng lẽ hít một hơi, nhẹ nhàng nhích mông mình ra xa Lỗ Quân, càng lúc càng ép sát về phía Trần Thâm.
Trần Thâm vẫn luôn dựa lưng vào ghế, đôi mắt sâu thẳm. Những hành động nhỏ lén lút của Mạnh Kiều đều thu hết vào tầm mắt anh. Khóe môi anh khẽ nhếch lên thành một nụ cười. Anh từng xem một bộ phim truyền hình của cô khi xem cùng mẹ mình. Trong phim, cô diễn vai một cô gái hoạt bát, đáng yêu. Hôm nay gặp mặt, cái cách cô chào hỏi nặng nề, rụt rè khiến anh thấy có chút khác biệt, nhưng cũng có chút gì đó rất thật.
Cuộc họp bắt đầu. Mọi người đồng loạt mở kịch bản.
Đúng lúc này, Mạnh Kiều mới nhận ra mình ngu ngốc đến mức nào. Cô đi họp mà chỉ mang theo đúng cuốn kịch bản, một cây bút chì cũng không có.
Cô liếc nhìn xung quanh. Mượn Lỗ Quân? Thà chết còn hơn!
Cô đành quay đầu sang bên cạnh, định hỏi Trần Thâm. Lúc này cô mới để ý, anh đã cởi áo khoác da, bên trong chỉ mặc một chiếc áo thun cộc tay màu xám đen. Cánh tay anh đặt trên mặt bàn hiện lên những đường cơ hoàn mỹ, săn chắc.
Mạnh Kiều cố gắng dời tầm mắt khỏi cánh tay đó, nhìn lên gương mặt anh. Cô rụt rè duỗi một ngón tay, khẽ chọc chọc vào bắp tay anh.
Đợi Trần Thâm quay sang, cô mới lí nhí mở miệng: “Tiền bối… anh có bút không, cho em mượn… một cây được không ạ?”
Nói xong cô chỉ muốn độn thổ. Đi thảo luận kịch bản mà không mang bút. Đây là hành vi thiếu chuyên nghiệp kinh khủng, chắc chắn sẽ để lại ấn tượng xấu.
Trần Thâm không nói gì. Anh trực tiếp đưa cây bút đang cầm trong tay cho cô, rồi quay sang nhờ trợ lý tìm cho mình một cây khác.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận