Chương 2

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 2

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Địa Ngục Trần Gian
“Tới chúng bây đấy.”
Câu nói của Dương Hạ Vũ vang lên, lạnh lùng và tàn nhẫn. Hắn đứng dậy, thản nhiên bước vào phòng tắm, tiếng nước xối xả vang lên . Hắn muốn gột sạch dấu vết của cô trên người hắn.
Hắn bỏ ngoài tai tất cả. Bỏ ngoài tai tiếng la tuyệt vọng của cô, tiếng cười man rợ của hai tên bạn thân .
Đỗ Phương và Lưu Ngọc Thái.
Chúng như hai con sói đói lao vào.
Nỗi đau đớn, nhục nhã lại ập đến, nhưng lần này còn kinh khủng hơn. Cô hướng mắt về phía phòng tắm, nơi hắn vừa bước vào . Một lần nữa, tim cô buốt đi, như bị hàng ngàn mảnh kính vỡ đâm vào.
Cô mặc kệ. Thân thể cô mặc kệ cho hai tên súc sinh kia đung đưa, chà đạp . Cô không còn cảm giác. Không gian xung quanh tan vỡ. Thứ duy nhất còn tồn tại là một màu đen huyền đáng sợ .
Dơ bẩn.
Thân thể này thật dơ bẩn và rẻ tiền.
Dương Hạ Vũ.
Cô gọi tên hắn trong tâm trí . Cô cuối mặt, ánh mắt sa sầm. Rồi đột nhiên, cánh môi cô khẽ nhếch lên .
Là cười sao? Không. Đó là sự xem thường tột độ mà cô dành cho hắn .
“Cầm thú không bằng,” cô rít lên trong cổ họng. “Một con chó, còn hơn mày.”
________________

Cái thứ xa xỉ được gọi là “Tình yêu”, Hoa Thiên Tuyết không bao giờ dám mơ mộng tới nữa . Một lần ngu dại đã khiến cô sống dở chết dở. Bây giờ, tất cả đối với cô đều là hư vô, mờ nhạt .
Lẽ sống? Không có. Hoàn toàn không .
Kể từ ngày định mệnh đó, Hoa Thiên Tuyết bị hắn giam cầm. Cô trở thành món đồ chơi riêng của hắn, giam trong căn phòng rộng lớn nhưng lạnh lẽo . Cô không nói, không cười, cũng chẳng buồn ăn . Cuộc sống của cô chỉ là làm bạn với bốn bức tường, ngày này qua ngày khác.
Khi hắn thích, hắn sẽ đến . Hắn đến để giải quyết nhu cầu. Hắn đè cô ra, hành hạ cô, vần vò cô cho đến khi hắn thỏa mãn. Xong rồi, hắn lại đi . Mặc cho cô cả người tơi tả vì sự mạnh bạo của hắn.
Mỗi lần như vậy, cô đều lết vào phòng tắm. Cô cọ xát da thịt mình, cọ đến mức trầy xước, rớm máu. Cô muốn gột rửa tất cả mọi thứ . Nước mắt hòa cùng nước trong bồn.
Dơ bẩn. Dơ bẩn. Dơ bẩn!
________________

Một ngày tội lỗi nữa lại đến.
Nhưng lần này, có chút khác biệt.
Hoa Thiên Tuyết gục ngã trên sàn nhà. Cô không còn sức lực. Cô vùi mình trong vũng máu tươi . Bụng dưới của cô đau quặn thắt, máu không ngừng tuôn ra.
Cô lịm đi, nhưng ý thức vẫn còn mơ hồ. Cô biết mình bị gì.
Một sinh linh bé bỏng…
Dương Hạ Vũ… anh đã giết con tôi…
Bóng tối bao trùm lấy cô . Lần này, cô không còn thấy đau lòng nữa. Tâm đã liệt. Thương yêu cũng đã tan biến theo những việc làm tàn nhẫn của hắn .
Thôi thì, mãi mãi không có tình yêu . Chỉ còn lại hận thù và chán ghét .
Thế nhưng… tại sao?
Tại sao trái tim ngu ngốc này vẫn cứ đập loạn nhịp vì hắn? Tại sao lòng cô vẫn cứ yêu hắn, mỗi ngày một nhiều hơn? Tại sao cô vẫn khao khát hắn yêu thương?
Tại sao?
Cô cười nhạt với chính mình. Đây là cái gì? Chấp niệm ư?
Không. Chỉ là cô đã quá si mê, đến mức ngu muội rồi .
________________

“Ngày mai em sẽ được đi học.”
Giọng nói của hắn vang lên, kéo cô ra khỏi mớ suy nghĩ hỗn độn. Hắn nói sẽ cho cô đi học lại, cùng với hắn .
Đôi mắt thanh thuần, trống rỗng của cô chợt lóe lên một tia sáng. Được ra ngoài. Được hít thở không khí.
Điều đó thật buồn cười. Cô, một món đồ chơi, cũng được đi học. Nhưng được ra ngoài là cô vui rồi . Cô gật đầu đồng ý.
Trong một thoáng, khoé mắt cô khẽ nâng lên. Viền môi nhếch nhẹ, tạo nên một đường cong gợi tình ma mị .
Hạ Vũ đang ngồi đọc tài liệu, chợt dừng lại. Hắn bắt gặp nụ cười đó. Hắn kéo mạnh cô ngã ra sau, ngã vào lòng hắn. Hắn ngấu nghiến đôi môi mọng đỏ của cô đến sưng lên, đến khi cô gần như hết hơi, hắn mới quyến luyến rời ra .
“Cười cái gì?” Hắn gằn giọng, hơi thở nóng rực phả vào mặt cô.
Hoa Thiên Tuyết không trả lời, cô đưa tay chỉ ra ngoài cổng .
Một chiếc xe sang trọng vừa dừng lại. Một bóng hình yểu điệu bước ra.
“Bạch Nhu tới rồi.”
Nghe thấy cái tên đó, Dương Hạ Vũ nhướng người nhìn ra ngoài. Lòng cô chùng xuống.
Chỉ một giây ngắn ngủi, trái tim cô như rơi vào tuyệt vọng.
Hắn mỉm cười. Một nụ cười thật sự vui vẻ. Hắn buông cô ra, đứng dậy, chỉnh lại quần áo và thản nhiên bỏ ra ngoài . Hắn mặc kệ ánh mắt đau thương, cô độc của cô đang nhìn theo bóng lưng hắn .
“Hoa Thiên Tuyết, mày cả đời cũng không bằng một góc của người ta.” Cô tự nhủ.
________________

Cô bước nhẹ ra ngoài sân. Cô muốn hít thở một chút không khí trong lành . Nhưng chẳng may, cô lại nghe được một tin khá thú vị .
Núp sau một gốc cây to, Thiên Tuyết ngóng tai nghe .
“Em muốn chia tay tôi vì cái thằng đó?”
Tiếng nói tức giận của hắn vang lên, còn to hơn cả tiếng còi xe . Dù không nhìn rõ mặt, cô cũng biết nó đang tồi tệ đến mức nào.
“Cứ cho là vậy đi.” Giọng Bạch Nhu lạnh lùng.
Bạch Nhu nói xong, quay đầu rời đi . Hắn giật tay chị ta lại. Một màn níu kéo như trong phim tình cảm . Nhưng chị ta giật phăng ra, rồi tiếp tục bỏ đi .
Thiên Tuyết nheo mắt. Cô cận tới hai độ, nhìn không rõ lắm . Cô bỗng rùng mình. Ánh mắt cô vô tình chạm thẳng vào đáy đồng tử của hắn .
Hắn đã thấy cô.
Tay chân cô như bị đóng băng, không thể cử động . Chỉ một giây sau, hắn đã đứng trước mặt cô. Hắn nở một nụ cười tà mị.
“Tuyết Tuyết à,” hắn kéo dài giọng. “Chắc em đang vui lắm?”
Thiên Tuyết lắc đầu chối chết . (Thật ra cô vui lắm, nhưng không dám thừa nhận).
Đáp lại sự không thành thật của cô, là nụ cười nham hiểm nơi khoé môi hắn .
Đôi mắt hắn hau háu nhìn vào cổ áo cô. Con thú trong hắn lại trỗi dậy . Bạch Nhu chia tay thì sao?
Ít ra, hắn vẫn còn con búp bê quyến rũ này ở đây .
Hắn nắm lấy cổ tay cô, lôi xềnh xệch vào phòng .
“Không! Đừng… hôm nay…”
Cô đang trong thời kỳ “đèn đỏ” . Không thể được.
Nhưng cô không có quyền từ chối .
Hắn ghì hai tay cô lên trên đầu, ép chặt thân cô xuống giường . Đôi môi ma quái của hắn bắt đầu chơi đùa trên từng tấc da thịt cô . Dục vọng ngập tràn trong mắt hắn . Hắn vươn người, thoát nhanh quần áo của cả hai .
Nhưng, tay hắn chợt khựng lại. Hắn vô tình chạm tới… chiếc quần lót cộm lên một cách bất thường .
Hắn ngước đôi mắt đục ngầu, giọng khàn đặc:
“Đang có?”
Thiên Tuyết gật đầu lia lịa . Trong lòng cô hả dạ, cười vang. Làm hắn cụt hứng thật tốt .
Hạ Vũ nhìn cô. Cái cảm giác khó chịu ở bụng dưới như ngọn lửa đang thiêu đốt làm hắn bực tức . Hắn nhìn thiên thần nhỏ trên giường, chợt bắt gặp đôi mắt chờ đợi (chờ đợi hắn tức giận?). Hắn đứng dậy, khẽ thở dài, rồi bỏ ra ngoài .
Hoa Thiên Tuyết ngồi dậy, mặc lại quần áo. Cô co người, úp mặt vào giữa đùi.
Tâm trạng đang vui, bỗng nhiên lại đau nhói .
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận