Chương 2

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 2

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Chú nói Tiểu Trần đã ăn loại quả nào? Chú còn nhớ hình dáng nó chứ?” Đàm Ngư chợt bắt được trọng điểm, nhanh chóng thúc giục chú Trần: “Mau mau đưa cháu xem, không chừng cháu có thể cứu hắn.”

Chú Trần nghe thấy, đôi mắt già nua như rực sáng trở lại, ba chân bốn cẳng loạng choạng chạy lại chiếc giỏ treo gần bếp củi: “Con xem, Tiểu Ngư, con xem… là loại quả này.”

“Là Chu Quả sao?” Đàm Ngư sửng sốt: “Thứ quả này cực độc, màu sắc lại bắt mắt như dâu rừng, không trách đứa trẻ ăn phải. Chú Trần đừng lo, loại này con có thể giải được. Có điều…”

Thấy nàng ngập ngừng, chú dì Trần vội vàng quỳ xuống trước mặt cầu xin: “Tiểu Ngư, coi như chú dì xin con, cầu con cứu Tiểu Trần, hắn là mạng của chú dì, dì là tuổi tứ tuần mới đẻ được hắn, không dễ gì mới nuôi hắn được đến ngày hôm nay, cầu xin con.”

“Con có thể cứu hắn, có điều còn thiếu một vị thuốc, là rễ của thứ chu quả này.” Đàm Ngư nhìn bệnh trạng của hắn: “Độc này đã để quá lâu, không thể đợi thêm nhưng trời đã sẩm tối, quả mặc dù dễ hái, nhưng rễ của thứ quả này lại bám ở vách núi treo leo nguy hiểm, con khó lòng có thể nhổ được.”

Chú Trần dường như bám được cọng rơm cứu mạng, chạy vội đi lấy đồ nghề: “Để chú đi hái, con nói cho chú biết rễ cây đó như nào, chú nhất định hái về được.”

“Chú Trần…” Đàm Ngư thấy hắn quyết tâm, khẳng định không ngăn cản được: “Vậy con đi với chú.”

Ngoài trời đã sẩm tối, một già một trẻ nhanh chóng đeo theo chiếc giỏ và giao liềm trong tay, đi về phía đình núi. Trên đường về, cô tận tình chỉ lại cho chú Trần từng bài thuốc, từng cách sắc thuốc, ngộ nhỡ cô không có đủ sức lực về kịp cùng chú, Chú Trần cũng có thể chạy về cứu lấy con Trai.

Vách núi treo leo, xong dây thừng mang theo lại không đủ dài, nếu cắt ra để đủ độ dày, khẳng định không thể trèo tới rễ chu quả, nhưng nếu để một sợi chắc chắn không thể chịu được trọng lượng của chú Trần.

Đàm Ngư quyết định mình sẽ là người đi xuống: “Để cháu đi xuống.”

Chú Trần ngăn cản quyết liệt, xong thời gian cấp bách, không thể cãi nhau qua lại, cuối cùng vẫn là cô gái nhỏ liều mình xuống hái.

Cô buộc một đầu dây vào thân cây gần đó, một đầu buộc vào vòng eo mảnh khảnh.

Chú Trần một bên giữ sợi dây, một bên khóc nức nở: “Tiểu Ngư, gia đình chú coi như nợ cháu một mạng, sau này dù thế nào chú cũng coi cháu như ân nhân , có liều cái mạng già này, làm trâu làm ngựa cũng không để cháu chịu thiệt thòi.”

Từ khi ba ba Đàm Trị mất, rất lâu cô không được nghe thấy những lời tình cảm thế này. Cô ngước lên nhìn chú Trần, thấy được rốt cục người cha có thể yêu thương con mình đến thế nào, có làm trâu làm ngựa cho kẻ khác vẫn sẵn sàng để cứu con cái.

Đàm Ngư không có thời gian để đáp lại, nhanh chóng xuống dưới cắt rễ chu quả bỏ vào túi vải. Chú Trần thấy cô giật dây ra hiệu cũng nhanh chóng dồn hết sức kéo lên.

Không ngờ gần lên đến nơi, dây thường đột nhiên đứt khỏi tay Chú Trần, Đàm Ngư vì cảm giác rơi đột ngột, buông mất tay giữ túi vải đựng rễ chu quá. Nàng cũng suýt thì rơi xuống vực sâu, may mắn bám được vào một cành cây.

Túi rễ chu quả bị tung lên cũng mắc trên một cành cây gần đó, dường như sắp rơi. Cành cây Đàm Ngư bám được vào dường như cũng sắp gãy, vị trí hai bên không xa, chú Trần đứng ở giữa, vẻ mặt không biết phải chọn bên nào.

Một bên là ân nhân liều mạng cứu con trai hắn, một bên là tính mạng con trai.

Chú Trần do dự…

Chú Trần cuối cùng vội tóm lấy chiếc túi sau đó chạy lại bên cạnh Đàm Ngư. Hoàn cảnh ngàn cân treo sợi tóc, may mắn hắn vừa kịp nắm lấy cánh tay mảnh khảnh. Trái tim bé nhỏ của Đàm Ngư dường như muốn nhảy ra khỏi lòng ngực, đôi tay bám vào cành cây thô ráp sớm rướm máu, run rẩy trong gió lạnh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận