Chương 2

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 2

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tô Anh rẽ ngang rẽ dọc quanh phòng bao, lòng vòng mãi mà vẫn không thấy cửa ra đâu. Cô cười khổ, với khả năng xác định phương hướng có thể gọi là tệ hại của cô thì đi lạc chẳng phải chuyện lạ.

Trên đường có không biết bao nhiêu nam sinh đã nhìn lén cô, bởi vì đã quá quen với việc này nên cô vô cùng bình tĩnh. Cô vốn xinh xắn từ nhỏ, được mọi người khen trước mặt hoặc sau lưng vô số lần, nên đã miễn dịch với những ánh mắt nóng bỏng ấy từ lâu.

Bánh Bao Đậu từng nói, vẻ đẹp của Tô Anh là vẻ đẹp có tính công kích, khiến đàn ông phải cam tâm tình nguyện, còn phụ nữ thì căm ghét tột độ. Chính vì thế, cô chưa bao giờ có bạn là phái nữ, Bánh Bao Đậu có thể xem như người đầu tiên và cũng là duy nhất.

Nếu hôm nay Bánh Bao Đậu không bám riết lấy cô mà lôi kéo nài nỉ thì còn lâu cô mới thèm đến tụ tập mấy dịp như thế.

Tô Anh đi trong vô định, ngẩng đầu chăm chú nhìn số từng phòng. Có lẽ là vì quá tập trung, cô chẳng hề nhận ra một gã say bí tỉ đang liêu xiêu lại gần.

Khi đi lướt qua nhau, gã đàn ông bỗng đổ ập về phía cô. Cô cả kinh, chỉ kịp lùi mấy bước.

Đế giày mười xen-ti-mét trơn mảnh khiến Tô Anh mất thăng bằng, nghiêng ngả về sau. Cảm giác mất trọng lực ập đến, cô vô thức quờ những vật cạnh mình, song chưa bao giờ cô nghĩ mình sẽ tóm được một bàn tay, cứng cáp mạnh mẽ, khớp xương rõ ràng.

Vòng eo thon nóng bừng như được người đỡ, người kia chỉ hơi dùng lực là cô được nâng dậy tức thì. Trong vài giây ngắn ngủi, cô tinh tường bắt được mùi gỗ thông thoang thoảng hết sức dễ chịu.

Tô Anh ngẩn người, đến khi đứng vững thì từ từ quay đầu. Vừa ngoái lại, ba hồn bảy vía như bị câu đi mất.

Cô dám khẳng định mình tuyệt không phải một kẻ háo sắc, nhưng lúc này đây, máu khắp toàn thân bỗng sôi sục. Cô thậm chí còn có thể cảm nhận được con tim đang loạn nhịp.

Niềm rung động cuộn trào trong tim cô, không lời nào tả xiết.

Đó là một người đàn ông, hay đúng hơn là một người đàn ông ngời ngời khí chất.

Anh có mái tóc ngắn màu nâu rủ hờ trước trán, nước da trắng ngần, đáy mắt thấp thoáng ánh xanh. Vóc người anh cao ráo, rắn rỏi, mặc bộ đồ áo trắng quần đen giản đơn là thế mà lại tràn đầy vẻ cấm dục.

Anh nhìn xuống Tô Anh, đầu mày vương nét cười, hỏi với giọng trầm thấp quyến rũ: “Em không sao chứ?”

Tô Anh bối rối cắn môi, không khỏi nuốt nước bọt. Cô cúi đầu, phát hiện mình vẫn còn đang nắm chặt tay anh. Ngón tay anh trắng trẻo mềm mại, đường vân trên lòng bàn tay sắc nét, có lẽ vì bị nắm quá chặt nên máu chảy ngược, lòng bàn tay bắt đầu trở trắng.

“Xin lỗi anh.” Nhận thấy điều này, cô hốt hoảng ngước mắt, song dù nói thế nhưng cô chẳng hề có ý buông tay, trái lại nắm càng thêm chặt.

Chính cô cũng không rõ vì sao mình cứ muốn nắm tay anh mãi thôi.

Anh không vùng ra, dịu dàng hỏi: “Em sợ à?”

Tô Anh lắc đầu, hai giây sau lại gật khẽ.

Người đàn ông cong môi nở nụ cười lịch sự. Cô thấy thế thì cụp mi cười, đôi mắt hạnh hơi nheo, làm nổi bật nốt ruồi nho nhỏ nơi khóe mắt.

Mãi lâu sau, Tô Anh mới lưu luyến thả tay anh: “Cảm ơn anh.”

“Không có gì.” Người đàn ông cúi đầu nhìn chân cô, khẽ bảo: “Sàn ở đây trơn lắm, sau này em đừng đi giày cao như vậy nữa nhé.”

Đôi mắt Tô Anh sáng rỡ, ngoan ngoãn gật đầu, vừa toan mở miệng thì nghe thấy tiếng gọi gấp gáp của Bánh Bao Đậu.

“Tiểu Anh Đào, c… cuối cùng cũng tìm được mày rồi!” Cô nàng hồng hộc chạy tới, khoác tay lên vai Tô Anh, giở giọng hờn trách: “C… Con mù đường này, loăng qua loăng quăng làm cái gì đấy?”

Đợi mãi không thấy Tô Anh trả lời, cô nàng ngẩng đầu nhìn lên, thấy cô sinh viên ngày thường lạnh lùng kiêu ngạo nay mặt mày đỏ ửng, đôi mắt hàm xuân, đang dịu dàng nhìn về phía trước. Bánh Bao Đậu nương theo ánh mắt của cô, bấy giờ mới trông rõ người đàn ông nọ. Cô nàng trợn tròn mắt, gần như la lên: “Th… Thầy Tống?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận