Chương 2

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 2

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bị đụng xe mạnh như thế, cô hẳn phải cảm thấy khó chịu mới đúng chứ, nhưng tại sao lại không cảm thấy gì, cũng không cảm thấy thân thể đau nhức hay không thoải mái chỗ nào.

Cô khó hiểu, đứng dậy bước xuống, nhanh chóng nhìn chung quanh phòng.

Đây là một phòng không có cửa sổ, cũng chỉ có một cánh cửa ra vào, mà cửa kia cũng đang đóng lại.

Trong phòng không có nhiều đồ trang trí, chỉ có một cái đèn treo cùng một chiếc gương lớn mà thôi, nếu không nhờ ánh sáng của đèn treo tỏa ra, trong phòng chắc chắn tối om, cô hiện tại ngay cả bên ngoài đang là buổi tối hay ban ngày cũng không rõ.

Rốt cuộc, mọi chuyện là như thế nào? Tại sao cô lại ở trong phòng này?

Cô nghĩ mãi cũng không ra, nhíu mày, chậm rãi đi đến trước chiếc gương duy nhất trong phòng.

“A a a…” Nhìn đến gương mặt chính mình trong gương, cô sợ tới mức hét lên một tiếng, bởi vì khuôn mặt của cô không phải khuôn mặt trước kia, mà thay vào đó là khuôn mặt của Bạch Trục Nguyệt.

Khuôn mặt của mỹ nữ ấy, cho dù không trang điểm, cũng là rất xinh đẹp cùng tinh xảo, nhưng mà, khuôn mặt của cô trước kia, cô cũng không có ghét bỏ gì, giờ đột nhiên thay đổi một khuôn mặt mới, cô căn bản không thể tiếp nhận.

“Á, tại sao lại như vậy? Tại sao lại như vậy? Vì sao mà khuôn mặt mình lại biến thành khuôn mặt của Bạch Trục Nguyệt?”

Cô cực kỳ khó hiểu, vừa đưa tay sờ sờ khuôn mặt, vừa kinh hoàng tự lẩm bẩm. Bỗng nhiên cô nhớ lại vụ tai nạn, chỉ là vẫn không thể nhớ rõ sau tai nạn tại sao mặt cô lại biến thành mặt của Bạch Trục Nguyệt.

Ngay lúc tâm trí cô đang rối loạn, cánh cửa đột nhiên lại mở ra, một người đàn ông trung niên đeo kính, tóc hoa râm đi đến, nhìn gương mặt của cô trong gương, cao hứng cười cười, “Trục Nguyệt, con rốt cuộc cũng tỉnh”

Nghe thấy tiếng nói, cô lập tức xoay người nhìn về phía ông, khi lướt qua khuôn mặt ông, cô lại kinh ngạc phát hiện ra, cô thừa hưởng kí ức của Bạch Trục Nguyệt. Cô biết người đàn ông trước mặt này chính là cha của Bạch Trục Nguyệt, ông là một nhà khoa học, có sở thích nghiên cứu những sự kiện kì quái cùng thuật quỷ hồn.

“Bạch tiên sinh, tôi, tôi không phải con gái của ông” Cô suy nghĩ, quyết định nói thật với ông, “Tôi là Thu Tiểu Quân, tôi và con gái ông cả hai đã gặp tai nạn giao thông.”

“Ta biết” Ông gật đầu nói, đôi tay để ở sau lưng, đi đến trước mặt cô, dùng một ánh mắt từ ái nhìn khuôn mặt kia, “Sau vụ tai nạn xe kia, mặt con bị hủy, thân thể Trục Nguyệt bị hư hại, ta mang thi thể hai con về, làm một cuộc phẫu thuật lớn cho các con.”

“Ông, ông nói cái gì? Ông mang về thi thể của hai chúng tôi về? Thi thể ư?” Cô hoài nghi chính mình có phải đã nghe lầm hay không.

“Đúng vậy, là thi thể.” Ông gật đầu, “Con hiện tại, không phải là người mà là quỷ, là một nữ quỷ được ta tạo ra.”

“…”

Cô khiếp sợ đến cực điểm, đôi mắt mở to, qua một lúc lâu sau mới lắc đầu cười nói: “Ha ha, Bạch tiên sinh, ông chắc hẳn là đang nói giỡn, trên thế giới này, căn bản không có ma quỷ.”

“Tin hay không tùy con.” Ông nói, “Con đã hôn mê hai năm, bây giờ con đã tỉnh, con có thể lựa chọn ở lại tiếp tục làm con gái của ta, hoặc cũng có thể rời đi, đi đến nơi con muốn.”

Hả? Hôn mê hai năm? Khoảng thời gian này, có phải là hơi dài rồi hay không?

Cô kinh ngạc, suy nghĩ một lúc, nói lời xin lỗi: “Bạch tiên sinh, tôi sẽ nhận ngài làm cha, chỉ là, hiện tại tôi muốn rời đi một chút, trở về quê cũ để thăm em gái tôi.”

“Được.” Ông cũng không giữ cô lại, từ trong túi lấy ra một bọc đồ nhỏ đưa cho cô, “Đây là chứng minh thư cùng hộ chiếu của con gái ta, mặc kệ là người cũng tốt, là quỷ cũng được, ta đều hy vọng con có thể dùng thân phận là con gái của ta, sống một lần nữa trên thế giới này.”

“Cảm ơn.” Cô cười cảm kích, sau đó bước nhanh ra cửa.

“Con có thể gọi ta một tiếng “cha” được không?” Khi nàng sắp ra khỏi cửa, ông ấy có chút tiếc nuối gọi cô lại.

“Đương nhiên có thể.” Cô dừng bước, nhìn khuôn mặt từ ái của ông, mỉm cười rồi gật đầu, “Cha.”

Nghe một tiếng gọi đó, ông cảm thấy rất vui mừng, “Nhớ kĩ, con không được đứng dưới ánh mặt trời quá lâu, nếu không, linh hồn con sẽ bị tiêu tan.”

“Vâng, con đã nhớ.” Cô cười nói, sau đó bước nhanh ra khỏi phòng, gấp gáp muốn trở về quê của mình, gặp gỡ người em gái đã hai năm không gặp.

Kỳ thật, Thu Tiểu Quân cũng không cho rằng bản thân là một nữ quỷ, lúc rời khỏi biệt thự xa hoa trong rừng rậm kia, ra ngoài gặp nắng liền cảm thấy đầu óc hôn mê choáng váng, lúc này cô mới bắt đầu cảm thấy mình có khả năng là một nữ quỷ thật sự.

Trưa hôm đó, cô bắt xe về quê của mình. Cô mặc một bộ đồ khá gợi cảm, đeo một cái kính râm lớn, che một cây dù, cho đến khi ngồi trên taxi mới tháo kính xuống, lộ ra diện mạo thật sự, khuôn mặt trái xoan nhỏ nhắn, đôi mắt mở to ngắm nhìn xung quanh, đôi môi anh đào đỏ mọng, làn da tinh tế bóng loáng.

“Tài xế, ta muốn đi làng chài Thu Sương.” Cô mỉm cười nói với tài xế.

Nghe thấy địa chỉ này, tài xế lộ vẻ kinh ngạc, “Tiểu thư, nơi đó một năm trước đã bị chính phủ hạ lệnh phá bỏ và di dời, hiện tại căn bản không còn ai sống ở đó nữa.”

“Thật sao?” Cô bất an nhíu mày, “Anh cứ lái xe đi, tôi vẫn muốn đến đó. Đó là quê tôi, đã hai năm rồi tôi không về, tôi muốn đi xem thế nào”

“Được.” Nghe cô nói vậy, tài xế mới bắt đầu lái đi.

Một giờ sau, cô đã tới làng chài Thu Sương.

Làng chài Thu Sương nằm ở ven biển, trước kia ở đây, mọi người đều đánh cá mà kiếm sống.

Thế mà chỉ mới qua hai năm, tất cả đã biến mất, làng chài không ra làng chài, nhà ở thì bị phá hủy, nhìn thật hiu quạnh và hoang vắng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận