Chương 2

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 2

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hắn kéo ra một bên ngăn kéo tìm được hòm thuốc, luống cuống tay chân mở ra, đầu ngón tay run đến hòm thuốc đong đưa theo, đến lúc máu loang đến trên ga giường, hắn mới rút ra bông cầm máu, thật cẩn thận ấn vào miệng vết thương.

“Đau không?”

“Có chút.”

Trên đùi miệng vết thương nhiều đến căn bản không biết xuống tay ở đâu, xanh tím vết thương phủ kín toàn bộ làn da, nhìn không ra hai chân nõn nà bạch ngọc lúc ban đầu, da thịt như bị phá hủy.

“những vết thương này, tất cả đều là lúc ở tầng hầm bên trong làm sao?”

Hoa Cẩn nhẹ nhàng gật đầu, lo lắng hắn áy náy, đè lại băng gạc, nhéo mặt hắn, làm nũng: “Em đói, Khánh Liêu.”

Hắn cúi đầu, ách thanh âm: “Được, tôi đi nấu cơm.”

Hoa Cẩn thấy hắn đứng dậy lặng lẽ xoa đôi mắt, không dám ở trước mặt cô dễ dàng rơi nước mắt, ngay cả vừa rồi xử lí vết thương cho cô cũng không dám đụng mạnh, rõ ràng người này lúc trước cao lãnh không gì sánh được, ngồi ở vị trí thừa kế, để đến tình cảnh nghèo khó như bây giờ.

Cô có lỗi với hắn, là vì cô, mới từ bỏ cả đời phồn vinh cùng cô bôn ba .

Hôm sau Tịch Khánh Liêu dậy rất sớm, cô mơ mơ màng màng tỉnh ngủ nhìn thấy hắn, hắn mặc áo lông cao cổ màu đen, áo khoác màu xanh biển bên ngoài, tỉ lệ dáng người của hắn rất tốt, dáng người như mốc treo đồ, đứng ở nơi đó sửa sang lại ống tay áo cúc áo, giống như quý công tử phương Tây.

Thấy cô tỉnh, hắn cười rộ lên, ôn văn nho nhã, cúi xuống cho cô một nụ hôn.

“Còn sớm, em ngủ tiếp đi, tôi đi mua đồ ăn.”

Nhưng mà quý công tử, dậy sớm, lại là đi siêu thị mua đồ ăn tiện lợi.

Hoa Cẩn nhìn hắn trong chốc lát, mới lưu luyến không rời cho hắn đi, Tịch Khánh Liêu nắm lấy tay cô đặt ở bên miệng hôn hôn, dém góc chăn lại cho cô.

Bữa sáng lại là cháo cùng chút đồ ăn có nước, còn có một ít thịt cá, cô mới vừa mang thai đồ có thể ăn quá ít, không phải quá tanh chính là quá lạnh, Tịch Khánh Liêu luôn nghĩ cách đem thịt cá nấu không có một chút mùi tanh, gia vị cũng không dám bỏ quá nhiều.

Cô mỗi một lần ăn cơm, đều ăn rất nghiêm túc, không dám qua loa.

“Có cái gì muốn ăn thì nói cho tôi, buổi tối trở về tôi đi mua.”

“Không cần phiền vậy, buổi sáng không phải mua rất nhiều sao?”

Hắn vẫn cảm thấy không đủ: “Em không cần phải cố kỵ, muốn ăn cái gì liền nói.”

Hoa Cẩn biết hắn là lo lắng cô sợ tiền không đủ, cho nên không dám nói muốn ăn cái gì, nhìn hắn cười: “Em thật không lừa anh, muốn ăn nhất định sẽ nói cho anh!”

“Trong nồi hẳn là còn dư lại thịt cá, anh mang đi đến nơi làm việc mà ăn.”

Tịch Khánh Liêu xoa xoa đầu cô: “Tôi không thích ăn cá, những cái đó đều là để lại cho em.”

Ăn xong bữa sáng cô chủ động rửa chén, cũng bị hắn ngăn cản, vì cô chuẩn bị một thùng nước ấm ngâm chân.

Hoa Cẩn nhìn đến hắn sửa sang lại xong phòng bếp, một thân nho nhã mặc vào bộ quần áo công nhân lao động, bên ngoài khoác một cái áo màu đen. Dù vậy, vẫn không ngăn cản được đôi chân dài cùng dáng người hoàn mỹ như người mẫu.

Vì cô lau khô chân, lại không ngừng dặn dò “Có chuyện nhất định phải gọi điện thoại cho tôi, hai ngày này xin nghỉ cũng đừng ra cửa nhiều.”

“Vâng ~”

Thấy hắn muốn đứng dậy rời đi, Hoa Cẩn bĩu môi hướng hắn đòi hôn, nam nhân trong tay nắm khăn lông, cúi đầu nhẹ mổ lên phấn nộn cánh môi, ôm cổ cô, vươn đầu lưỡi, nhất cử nhất động đều là mê người.

Tiễn hắn đi rồi, Hoa Cẩn ở nhà tiếp tục dùng di động tìm cách trả tiền điện , trong trường học gọi điện tới.

“A Hoa Cẩn lão sư kỳ nghỉ của cô còn mấy ngày?” Thầy Trần nhắc mãi việc công tác, thiếu giáo viên phụ đạo áp lực hiện tại đều ở trên người cô.

“Tôi ngày mai là có thể đi trường học, phiền toái thầy lại vất vả một ngày.”

“Vậy cũng được, lần sau học bổng trợ cấp, cô nhớ nói rõ cùng người trong ban bàn bạc một chút, tôi đã gửi email cho cô rồi đấy.”

“Vâng, thầy vất vả rồi.” Cô đang chuẩn bị tắt điện thoại, nghe được trong văn phòng truyền đến tiếng cười “Trần lão sư, thầy có muốn ăn hạt dẻ không?”

Hạt dẻ……

Nói xong điện thoại, Hoa Cẩn liếm liếm cánh môi, trong miệng hồi tưởng lại hương vị ngọt ngào, mang thai muốn ăn đồ vặt, thật đúng là tâm tình bất định.

———-

“Tịch ca!”

Tiểu tử từ xa bưng hai ly mì chạy lại, cười đưa cho hắn “Tới! Mới vừa lấy xong.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận