Chương 2

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 2

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đừng nghĩ rằng ngoại hình không tệ và có thể vớ được người có tiền thì chuyện gì cũng suôn sẻ, không phải cái gì cũng có thể dễ dàng chiếm được, người có tiền cũng không dễ nắm bắt như vậy.

Trần Khả Nhân đã sớm suy nghĩ xong mọi chuyện, lập tức gật đầu: “Em biết rồi, chị Tần cứ yên tâm, em sẽ ngoan ngoãn nghe lời, không gây chuyện.”

Chị Tần nhíu mày không nói gì thêm, cô ta vẫn hơi lo lắng một chút.

Quả thật, nhìn thoáng qua thì cô gái trông rất ngoan ngoãn, cũng rất trong sáng nhưng chính vì thế lại càng dễ bị vấy đen. Cô ta càng làm loại chuyện này nhiều thì càng thấy nhiều cô gái giống như Trần Khả Nhân vậy, cũng không ít người thông minh nhưng đều không có kết cục tốt đẹp.

Nhất là người kia… Nghĩ đến vẻ ngoài xuất sắc của người đó thì cô ta thầm thở dài một hơi, chỉ hi vọng cô gái này có thể ngoan ngoãn giữ vững lòng mình, không để phồn hoa trong chốc lát mê hoặc mắt mình.

Trong phút chốc, chị Tần đã suy nghĩ rất nhiều, cô ta không nói gì thật lâu khiến Trần Khả Nhân càng ngày càng thấp thỏm, khi cô sắp bị nỗi sợ hãi to lớn bao vây thì cuối cùng cô ta mới lên tiếng: “Ngày mai em ăn vận lên một chút rồi đến tìm chị.”

Trần Khả Nhân vui vẻ nói: “Em biết rồi, cảm ơn chị Tần.”

Chị Tần nhìn khuôn mặt cô một chút: “Em… đến lúc đó đừng nên trang điểm.”

Mặc dù Trần Khả Nhân không biết tại sao nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu, thật ra thì cô cũng sẽ không trang điểm, trước đó cô vẫn luôn là cô gái ngoan ngoãn dù ở nhà hay ở trường, đối với những thứ gây “phân tâm” như trong lời nói của thầy cô và phụ huy thì cô sẽ không để tâm đến.

Đợi cô đi rồi thì chị Tần mới thở dài ra: “Thật là đáng tiếc.”

Đáng tiếc cho một cô gái như hoa như ngọc.

Từ sáng sớm, Trần Khả Nhân đi đến bệnh viện nói chuyện với mẹ một lúc, lại bị bệnh viện thông báo rằng nếu không đóng thêm tiền sẽ ngừng việc chữa trị cho mẹ cô nên cô đành phải vội vàng an ủi mẹ và vội vàng đi gặp chị Tần.

Chị Tần vừa nhìn dáng vẻ của cô thì trở nên vui vẻ: “Không phải đã dặn em mặc đẹp một chút sao?”

Cô gái nhỏ ăn mặc quả thật rất đẹp mắt, nhưng lại vô cùng kín đáo không để lộ chút gì, cái gọi là đẹp mắt của chị Tần chính là muốn bảo cô phải để lộ một chút “vốn liếng” để người kia thấy, không ngờ là… Chẳng lẽ hôm qua cô ta nói chưa rõ ràng hay sao?

Trần Khả Nhân nhìn trang phục của mình một chút rồi lại nhìn trang phục của chị Tần, cuối cùng mới hiểu rõ ý của chị Tần.

Cô đang đi bán thân mà, có phải đến trường học đâu, sao lại ăn mặc kín đáo như thế chứ!

Cô gái nhỏ muốn chôn đầu xuống đất thật sâu, chán nản không tả nổi.

Chị Tần an ủi xoa xoa đầu cô: “Không sao, ở chỗ chị vẫn còn một bộ quần áo chưa từng mặc, em lấy mặc trước đi. Cũng may là vóc dáng của hai chúng ta không khác nhau lắm.”

Trần Khả Nhân bày ra một khuôn mặt cảm kích và tràn trề nước mắt, nhưng khi ánh mắt rơi vào khe rãnh sâu hút của chị Tàn thì vẫn không khỏi có phần tự ti một chút.

Thật… Thật sự rất lớn, đây không phải là không khác nhau lắm mà là chênh lệch rất lớn đó?

Chị Tần nhíu nhíu mày: “Ghen tị cái gì, lát nữa giúp em độn ngực là sẽ có ngay!

Trần Khả Nhân trợn mắt há hốc mồm, còn, còn có thể như vậy sao?

Trên thực tế thì chuyện của phụ nữ không chỉ có một hai điều, nhất là người phụ nữ giống như chị Tần.

Nói là không trang điểm nhưng chị Tần vẫn đích thân ra trận, trang điểm nhẹ cho cô, khuôn mặt nhìn như không trang điểm nhưng lại khiến Trần Khả Nhân trở nên dễ nhìn hơn một chút. Khuôn mặt non nớt, đôi mắt long lanh, cánh môi càng mịn màng, mọng nước, quét sạch đi vẻ ảm đạm trước đó.

Trần Khả Nhân nhìn chính mình trong gương rồi lại cúi đầu nhìn bộ ngực vừa “lớn lên” một chút của mình, không thể không ngưỡng mộ chị Tần.

Bình luận (0)

Để lại bình luận