Chương 2

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 2

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Món Hàng Được Gói Ghém Kỹ Lưỡng
Sau khi gửi bản hợp đồng đã ký qua mạng, Thế Du lén lút lên Google tìm kiếm từ khóa: “BDSM là gì”, “cách chịu đựng khi bị trói”, “khẩu giao sâu”… Càng xem, mặt cô càng đỏ bừng, tim đập thình thịch. Những hình ảnh các cô gái bị trói chặt, bịt mắt, rên rỉ dưới thân những người đàn ông lực lưỡng khiến bụng dưới cô nóng ran, một dòng dịch ươn ướt rỉ ra từ đáy quần lót. Cô sợ hãi, nhưng sâu thẳm lại có chút tò mò kỳ lạ.
Ba ngày trôi qua nhanh như một cái chớp mắt.
Sáng thứ Bảy, 6 giờ sáng. Tin nhắn đến: “Đứng ở địa điểm cũ. Xe đón.”
Thế Du dậy từ 4 giờ sáng. Cô tắm rửa sạch sẽ, cạo sạch lông ở vùng kín, xức nước hoa thoang thoảng. Cô chọn một bộ đồ lót ren màu xanh nhạt, mỏng tang, ôm trọn bầu ngực 32D căng tròn và vòng mông quả táo vun cao. Bên ngoài, cô khoác lên mình bộ váy công sở nhã nhặn, đi giày cao gót, trông thanh lịch nhưng lại gợi tình ngầm.
Một chiếc xe Limousine màu trắng đỗ xịch trước mặt. Người bước xuống là một người đàn ông trung niên, mặc áo đuôi tôm, phong thái như quản gia hoàng gia.
“Chào cô Thế Du. Tôi đến đón ‘món hàng’ của Chủ nhân. Theo quy định bảo mật, cô cần bịt mắt và còng tay. Cô hợp tác chứ?”
Thế Du gật đầu, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực: “Vâng… tôi biết.”
Lão quản gia mỉm cười, nụ cười chuyên nghiệp nhưng ánh mắt lại lướt qua cơ thể cô như đang thẩm định một miếng thịt ngon. Ông ta lấy ra dải băng lụa đen, bịt chặt mắt cô. Sau đó, hai tay cô bị kéo ra sau lưng, tiếng “cạch” vang lên lạnh lẽo. Chiếc còng số 8 lạnh buốt khóa chặt cổ tay mảnh khảnh.
“Mời cô lên xe.”
Thế Du hoàn toàn mất phương hướng, chỉ biết dò dẫm bước đi nhờ sự dìu dắt của quản gia. Ngồi vào ghế da êm ái, mùi hương hoa tử đinh hương nồng nàn trong xe làm đầu óc cô mụ mị. Tiếng nhạc cổ điển du dương vang lên. Sự hồi hộp quá độ khiến cô lịm đi lúc nào không hay.
Khi cô tỉnh dậy, xe đã dừng. Tiếng Viết Thay vang lên: “Chào mừng đến với địa ngục ngọt ngào, Thế Du.”
Băng bịt mắt được tháo ra. Ánh nắng chói chang làm cô nheo mắt. Trước mặt là một tòa biệt thự biệt lập giữa rừng núi thâm u. Đứng đón cô là ba người đàn ông: Viết Thay, lão quản gia và một bác sĩ mặc áo blouse trắng.
“Cởi trói cho cô ấy. Chúng ta cần kiểm tra ‘hàng’ trước khi giao cho Chủ nhân.”
Bác sĩ dẫn cô vào phòng y tế. Cuộc kiểm tra diễn ra vô cùng kỹ lưỡng và… xấu hổ. Ông ta soi đèn vào từng ngóc ngách cơ thể cô, từ khoang miệng, tai, cho đến việc dùng mỏ vịt banh rộng “cô bé” của cô ra để kiểm tra độ đàn hồi và sạch sẽ.
“Tốt lắm. Sạch sẽ, hồng hào, nhiều nước. Chủ nhân sẽ rất hài lòng,” vị bác sĩ kết luận, ngón tay đeo găng cao su còn cố tình miết nhẹ lên hột le nhạy cảm của cô một cái khiến Thế Du rùng mình, khẽ rên “ư” một tiếng.
“Chúc cô may mắn trong 7 ngày tới. Nhớ kỹ, ngoan ngoãn là chìa khóa để sống sót và sung sướng.”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận