Chương 2

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 2

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Bữa Tối Và Sự Cám Dỗ Ngọt Ngào
Đồng hồ trên tay chỉ bảy giờ kém mười lăm. Trong gian bếp nhỏ gọn gàng, Triệu Tử Hiển đang tập trung chuẩn bị bữa tối. Cậu đã thay bộ đồng phục học sinh cứng nhắc bằng một chiếc áo sơ mi trắng tinh, tay áo xắn lên gọn gàng để lộ cánh tay trắng trẻo nhưng săn chắc, nổi lên những đường gân xanh nhàn nhạt đầy nam tính.
Tiếng nước chảy róc rách, tiếng dao thái rau củ lách cách đều đều vui tai. Những quả cà chua đỏ mọng nước được rửa sạch, phản chiếu ánh đèn vàng bóng loáng. Một nồi canh thịt bò hầm đang sôi liu riu trên bếp, tỏa ra mùi thơm nồng nàn, đậm đà kích thích vị giác. Bên cạnh đó, những miếng cá tươi rói và hải sản đã được sơ chế sạch sẽ, sẵn sàng cho món cơm hải sản.
Cậu đang vo gạo, dòng nước mát lạnh chảy qua kẽ tay. Đột nhiên, một hơi ấm mềm mại ập tới từ phía sau.
Một đôi tay thon dài, trắng muốt vòng qua eo cậu, ôm chặt. Cảm giác da thịt trơn láng, mát rượi áp sát vào tấm lưng rộng của cậu qua lớp áo sơ mi mỏng manh. Một mùi hương quyến rũ, nồng nàn đặc trưng của cô bao trùm lấy khứu giác cậu, lấn át cả mùi thức ăn thơm phức.
Thân thể Triệu Tử Hiển cứng đờ lại trong tích tắc.
“Người ta đói bụng…”
Một giọng nói mềm mại vang lên ngay bên tai cậu, mang theo chút khàn khàn ngái ngủ và sự nũng nịu chết người. Hơi thở nóng hổi của cô phả vào vành tai nhạy cảm, khiến lông tơ toàn thân cậu dựng đứng. Rồi, một cái lưỡi ướt át, tinh nghịch thè ra, nhẹ nhàng liếm dọc theo vành tai cậu, trêu chọc.
Bàn tay đang vo gạo của cậu dừng lại, giọng nói cố giữ vẻ bình tĩnh nhưng vẫn lộ ra chút run rẩy: “Cơm sắp xong rồi.”
“Nhưng mà người ta đói…” Ngữ điệu kéo dài, càng thêm phần lả lơi. Đôi tay cô không yên phận, bắt đầu vuốt ve cơ bụng rắn chắc của cậu qua lớp áo vải, móng tay sắc nhọn khẽ cào nhẹ đầy khiêu khích. Chiếc lưỡi hư hỏng kia trượt từ vành tai xuống cổ, mút nhẹ, rồi liếm láp từng chút một lên làn da trắng ngần ở gáy cậu.
“Mười lăm phút nữa,” cậu đáp, yết hầu trượt lên xuống khó khăn.
“Quay lại đây với em.” Mệnh lệnh ngắn gọn, nhưng đầy quyền uy và mê hoặc.
Cậu vẫn đứng im, cố gắng tập trung vào nồi cơm trước mặt, nhưng nhịp thở đã trở nên dồn dập, nặng nề.
Thấy cậu không phản ứng, cô gái càng thêm táo bạo. Đôi môi cô hôn dọc theo sống lưng cậu, còn đôi tay thì luồn vào vạt áo, chạm trực tiếp vào da thịt nóng hổi. Những ngón tay thon dài như những con rắn nhỏ, linh hoạt trườn lên lồng ngực, tìm đến những chiếc cúc áo, chậm rãi cởi từng cái một.
Không thể chịu đựng thêm nữa. Cậu vội vàng giơ tay chặn lấy bàn tay đang làm loạn kia, thở hắt ra một hơi đầy cam chịu. Cậu xoay người lại.
Và rồi, hơi thở của cậu ngưng bặt.
Dưới ánh đèn vàng ấm áp của gian bếp, cô gái đứng trước mặt cậu hoàn toàn không một mảnh vải che thân.
Vẻ đẹp trần trụi ấy đập vào mắt cậu một cách choáng ngợp. Làn da cô được bảo dưỡng kỹ lưỡng, trơn bóng không một tì vết, tỏa sáng như một viên trân châu cực phẩm. Đôi gò bồng đảo căng tròn, kiêu hãnh vểnh lên với hai đầu nụ hồng hào tươi rói. Vòng eo thon nhỏ thắt lại tạo nên đường cong hoàn hảo dẫn xuống vùng hông nở nang và đôi chân dài miên man. Nơi tư mật ấy lấp ló sau đám cỏ đen mềm mại, bí ẩn và mời gọi đến điên cuồng.
Mái tóc đen xoăn dài xõa xuống vai, hờ hững che đi một phần ngực, sự nửa kín nửa hở ấy càng làm tăng thêm vẻ dâm đãng. Gương mặt trái xoan thanh tú, đôi mắt ướt át như chứa cả hồ nước thu, đôi môi đỏ mọng khẽ cắn nhẹ, không cần son phấn vẫn toát lên vẻ yêu mị câu hồn đoạt phách.
Cô đứng đó, thản nhiên phô bày cơ thể tuyệt mỹ của mình cho cậu chiêm ngưỡng, khóe môi nhếch lên một nụ cười nửa miệng đầy tà ý. Trong mắt cô ánh lên những tia sáng tinh nghịch như những vì sao nhỏ.
Gương mặt Triệu Tử Hiển lập tức đỏ bừng, lan xuống tận cổ. Dù đã quá quen thuộc với thân thể này, nhưng mỗi lần nhìn thấy, cậu vẫn không thể ngăn được sự xấu hổ và ham muốn bùng cháy.
“Sao… sao lại không mặc quần áo?” Cậu lắp bắp, cố gắng đảo mắt đi chỗ khác nhưng thất bại thảm hại.
“Đỏ mặt rồi kìa?” Cô bật cười khúc khích, tiếng cười lanh lảnh như chuông bạc. Cô bước tới sát gần cậu hơn, để bộ ngực trần chạm nhẹ vào ngực áo cậu. “A Hiển thật đáng yêu.”
“Không được bảo tôi đáng yêu!” Cậu gắt nhẹ, nhưng giọng điệu chẳng có chút sức sát thương nào. Sự va chạm da thịt khiến hạ bộ cậu bắt đầu rục rịch phản ứng.
“Giận sao?” Ngón tay cô vuốt ve gò má nóng hổi của cậu, cảm nhận nhiệt độ đang tăng cao. “Để người ta giúp cậu hạ hỏa nhé?”
Không đợi cậu trả lời, cô kiễng chân lên, áp đôi môi mềm mại của mình lên môi cậu. Một nụ hôn chủ động, ướt át và đầy kỹ thuật. Đầu lưỡi cô luồn vào, tách mở hàm răng cậu, quấn lấy chiếc lưỡi đang rụt rè bên trong mà mút mát, trêu đùa.
Ban đầu, cậu cố gắng kháng cự, người cứng đờ. Nhưng cô là một cao thủ trong việc điều khiển cảm xúc của cậu. Cô kiên nhẫn hôn, gặm nhấm bờ môi dưới của cậu, rồi trượt xuống cằm, liếm nhẹ lên yết hầu đang chuyển động kịch liệt. Bàn tay cô lại tiếp tục công việc dang dở, cởi nốt những chiếc cúc áo sơ mi còn lại, đẩy vạt áo sang hai bên, để lộ lồng ngực trắng trẻo của cậu.
Ngón tay cô lướt nhẹ qua đầu ngực cậu, véo nhẹ. Một luồng điện chạy dọc sống lưng khiến cậu rên khẽ.
Phòng tuyến cuối cùng sụp đổ. Cậu thở hắt ra một tiếng rên rỉ đầu hàng, vòng tay ôm chặt lấy vòng eo trần trụi của cô, kéo cô sát vào mình. Lưỡi cậu bắt đầu đáp trả, cuồng nhiệt và tham lam, cuốn lấy lưỡi cô trong một điệu nhảy hoang dại.
Hơi thở của cả hai trở nên nặng nề, hòa quyện vào nhau. Mùi hương nam tính sạch sẽ của cậu trộn lẫn với mùi da thịt thơm nồng của cô tạo nên một loại thuốc kích dục cực mạnh. Cậu cúi xuống, hôn lên hõm cổ cô, rồi trượt xuống xương quai xanh, để lại những dấu hôn đỏ chót đánh dấu chủ quyền.
Bàn tay cậu nóng rực, vuốt ve tấm lưng trần mượt mà, rồi trượt xuống nắn bóp vòng ba căng tròn đầy đặn. Cô rên lên khe khẽ vì sung sướng, đôi chân thon dài quấn lấy hông cậu, cọ xát vùng kín ướt át của mình vào đũng quần tây đang căng cứng của cậu.
“Ưm… A Hiển…” Cô nỉ non, âm thanh ngọt ngào như mật rót vào tai cậu, thiêu đốt chút lý trí còn sót lại.
Nhưng đúng lúc cậu định bế xốc cô lên, cô đột nhiên đẩy cậu ra, lùi lại vài bước với nụ cười đắc thắng. Cô vơ lấy chiếc áo sơ mi cậu vừa cởi ra, khoác lên người mình, vừa cài nút vừa nháy mắt tinh nghịch:
“Giờ thì có mặc quần áo rồi nha. Mười lăm phút nữa có cơm đúng không?”
Cậu đứng đó, ngực phập phồng, quần áo xộc xệch, nhìn “con hồ ly tinh” vừa châm lửa rồi bỏ chạy, đôi mắt đen tối sầm lại vì dục vọng chưa được giải tỏa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận