Chương 2

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 2

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ


“Chú ơi… cháu là cháu của chú cơ mà. Chẳng phải chú luôn nhắc cháu điều đó sao? Xin chú, cầu xin chú dừng lại đi…” Lâm Nhạc khóc nghẹn, nước mắt đầm đìa ướt đẫm hai bên thái dương.
Mộ Thần phớt lờ mọi lời van vỉ. Đôi môi nóng rực của anh trượt dọc từ cổ lên vành tai cô, ngậm lấy dái tai nhỏ nhắn mà mút mát, hơi thở khàn đục nhuốm đầy sắc tình thì thầm:
“Anh muốn em, Nhạc Nhạc…”
Ba chữ ấy vang lên trầm khàn, ma mị, giáng một đòn chí mạng phá nát toàn bộ phòng tuyến cuối cùng trong trái tim Lâm Nhạc. Từ lâu lắm rồi, cô đã âm thầm ấp ủ một đoạn tình cảm đơn phương sâu đậm với người đàn ông này. Nhưng sự lạnh nhạt, nghiêm khắc và câu nói cửa miệng “cô chỉ là cháu gái” của anh đã buộc cô phải chôn vùi tình yêu ấy xuống đáy lòng. Vậy mà đêm nay, trong khoảnh khắc này, chú lại xưng “anh”, lại nói khao khát cô. Sao cô có thể từ chối cơ chứ?
Đôi tay đang gồng lên chống cự bỗng chốc buông thõng, mềm nhũn. Trong cơn mê muội của tình yêu và sự tủi thân, cô chầm chậm nhấc tay lên, quàng qua bờ vai rộng lớn của anh, vòng tay ôm chặt lấy cổ anh như một sự ưng thuận.
Nhận được sự cho phép, Mộ Thần như con thú hoang sổ lồng. Lớp quần áo vướng víu cuối cùng trên người cả hai bị lột phăng, quăng tứ tung xuống sàn. Hai cơ thể trần trụi dán chặt vào nhau. Không một màn dạo đầu êm ái, không một sự vuốt ve dỗ dành, anh tách rộng hai chân cô ra. Cự vật thô to, nóng rực như bàn ủi đã trướng đến cực hạn, hung hăng nhắm thẳng vào lối vào chật hẹp, khô khốc của cô mà đâm sầm tới tận gốc.
“Á… Đau! Đau quá chú ơi!”
Lâm Nhạc thét lên thảm thiết. Cảm giác đau đớn như xé toạc cơ thể làm cô nảy nảy người lên. Mười ngón tay cô bấu chặt, cào những vết xước dài trên tấm lưng trần đẫm mồ hôi của anh, nước mắt tuôn rơi như mưa. Màng trinh mỏng manh rách nát, máu trào ra hòa cùng cơn đau rát tột cùng.
Nhưng Mộ Thần giờ phút này đã hoàn toàn đánh mất nhân tính bởi mị dược. Anh chẳng nghe thấy tiếng thét, cũng chẳng màng đến những giọt nước mắt lăn dài của cô. Bản năng nguyên thủy thôi thúc anh điên cuồng vùi lấp. Hắn thô bạo rút cự vật ra rồi lại đâm rầm vào tận sâu trong tử cung non nớt. Từng cú thúc mạnh bạo, dồn dập khiến hai thân thể va đập vào nhau tạo ra những âm thanh “bạch bạch” dâm đãng vang dội khắp căn phòng.
Dâm thủy bắt đầu tứa ra, hòa lẫn với máu khiến lối vào trở nên trơn ướt. Hắn càng đâm càng sâu, cắn mút đôi nhũ hoa nhỏ bé đến bật máu, ngấu nghiến đôi môi cô không cho cô thét lên. Lâm Nhạc cắn răng chịu đựng, cơn đau xé rách dần chuyển hóa thành một luồng khoái cảm tê dại, xa lạ dội thẳng vào não bộ. Cô rên rỉ vỡ vụn trong sự tàn bạo của người đàn ông mình yêu, mặc cho anh liên tục xuất tinh rồi lại tiếp tục cường bạo cho đến khi cơ thể cô vắt kiệt chút sức lực cuối cùng, ngất lịm đi trong cơn hoang ái.
Khi Lâm Nhạc lờ mờ tỉnh dậy, bóng tối vẫn bủa vây. Toàn thân cô đau nhức như bị nghiền nát, đặc biệt là nơi tư mật giữa hai chân sưng tấy, rát buốt sau những đợt chà xát kinh hoàng. Nằm gọn trong vòng tay vững chãi của Mộ Thần, cô nghe rõ nhịp thở đều đặn của anh đang say giấc.
Trí óc cô bắt đầu hoạt động. Đêm qua… anh ấy hoàn toàn mất kiểm soát. Anh luôn trọng quy củ, ép cô gọi bằng “chú” dù chỉ hơn cô mười hai tuổi. Nhớ lại lời Trình Dư, anh bị hãm hại. Vậy là anh đã bị hạ thuốc nên mới phát sinh quan hệ với cô? Nếu sáng mai thức dậy, anh phát hiện ra người nằm dưới thân mình là đứa cháu gái danh nghĩa, liệu anh có nổi trận lôi đình, cho rằng cô đê tiện dùng thủ đoạn để trèo lên giường anh không?
Nỗi sợ hãi lấn át cả niềm hạnh phúc vừa nhen nhóm. Cắn răng nén đau, Lâm Nhạc nhặt nhạnh quần áo tơi tả trên sàn, mặc vội vàng rồi rón rén mở cửa, lầm lũi trốn khỏi khách sạn như một kẻ trộm. Trong phòng tối om, chú sẽ không biết người đêm qua là cô đâu.
Cô vừa bước đi khuất, từ đầu hành lang, Mục Tử Yên với ánh mắt sắc lẹm, đa nghi bước tới. Cô ta sững người khi thấy bóng dáng Lâm Nhạc vội vã rời khỏi căn phòng VIP đó. “Mới nứt mắt mười tám tuổi đã vào khách sạn hú hí với đàn ông? Để tao xem gã nào xui xẻo vớ phải mày!”
Mục Tử Yên rảo bước tới. Cửa phòng khép hờ không khóa. Cô ta nhếch mép cười khẩy, đẩy cửa bước vào. Mùi hoang ái nồng nặc xộc vào mũi. Trên chiếc giường lộn xộn, Mộ Thần đang ngủ say sưa, quần áo vương vãi khắp sàn nhà. Đồng tử Mục Tử Yên co rúp lại, ngọn lửa ghen tuông hừng hực bốc lên. Đêm qua, chính cô ta là người bỏ thuốc anh trong bữa tiệc, nhưng lại sơ sẩy để anh trốn thoát. Tìm kiếm bở hơi tai cả đêm, hóa ra anh lại trốn ở đây, còn làm tình điên cuồng với con ranh con cháu gái hờ kia!
“Thật tức chết mà! Để con ranh miệng còn hôi sữa hớt tay trên, bao công sức của tao đổ sông đổ bể hết!” Cô ta rít lên qua kẽ răng.
Nhưng nhìn Mộ Thần vẫn chìm sâu trong giấc ngủ, một ý nghĩ táo bạo, độc ác lóe lên trong đầu ả. Chậm rãi bước tới mép giường, cô ta vén tấm chăn lụa lên. Một vệt máu đỏ tươi chói lóa in trên nệm trắng tinh—minh chứng rõ ràng cho sự trinh trắng vừa bị tước đoạt đêm qua.
Không thể để con ranh đó chiếm mất anh ấy!
Ánh mắt lóe lên tia xảo quyệt, Mục Tử Yên lập tức lột sạch váy áo của mình, ném bừa bãi xuống sàn để tạo hiện trường giả. Cô ta trần truồng bò lên giường, chui vào tấm chăn ấm áp, nép sát thân hình khỏa thân vào cơ thể vạm vỡ của Mộ Thần, nhắm mắt vờ ngủ.
Sáng hôm sau, tia nắng chói chang xuyên qua rèm cửa. Mộ Thần nặng nề mở mắt, đầu đau như búa bổ. Khi ánh mắt anh điều tiết lại, anh kinh hoàng tột độ khi phát hiện Mục Tử Yên đang nằm gọn trong chăn bên cạnh mình, không một mảnh vải che thân.
Sao lại là cô ta? Đêm qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Cảm giác da thịt căng tràn, ướt át vẫn còn lưu lại, nhưng… chẳng lẽ…
Mục Tử Yên thấy anh động đậy liền chầm chậm mở mắt. Bắt gặp ánh mắt khiếp đảm của Mộ Thần, ả diễn ngay vai thiếu nữ bẽn lẽn, kéo chăn che ngang ngực, rũ mắt yếu ớt:
“Anh… tỉnh rồi sao?”
“Cô… đêm qua…” Giọng Mộ Thần khô khốc.
Tử Yên né tránh ánh mắt anh, giọng nói cố tình run rẩy uất ức: “Đừng nói là anh định rũ bỏ không nhớ gì nhé. Đêm qua anh như con thú hoang, mạnh mẽ đòi hỏi em, bạo phát ép buộc em, vậy mà…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận