Chương 2

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 2

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lời Đề Nghị Hư Hỏng
Bất kể ở đâu, một người đàn ông như thế này đều khiến người ta phải nín thở.
Anh ta có vẻ rất tốt tính. Thấy Hứa Điềm ngơ ngác nhìn mình, anh lại kiên nhẫn hỏi lần nữa: “Có vẻ bị trật chân rồi. Em thử đứng dậy xem.”.
Hứa Điềm chống tay, cố gượng dậy. Nhưng ngay khi mắt cá chân vừa chịu lực, một cơn đau buốt óc truyền đến. Cô nhăn mặt, lắc đầu.
Người đàn ông không nói thêm lời nào. Anh cúi xuống, một tay luồn qua đầu gối, một tay đỡ lưng cô, bế thốc cô lên. “Tôi đưa em đến bệnh viện.”.
Cơ thể cô dán chặt vào lồng ngực rắn rỏi của anh, chỉ cách một lớp vải mỏng. Hứa Điềm lập tức bị bao phủ bởi mùi hương gỗ mộc nhàn nhạt, sạch sẽ. Hơi ấm từ cơ thể anh truyền qua, cô mới nhận ra nãy giờ mình đã lạnh cóng.
Kết quả ở bệnh viện có rất nhanh. Xương cốt không sao, chỉ bị trật chân, về xịt thuốc tan máu bầm là ổn.
Người đàn ông tên Từ Chính Thanh. Vụ va chạm này vốn không liên quan đến anh, nhưng anh vẫn tỏ ra rất có trách nhiệm. Anh trả toàn bộ viện phí, sau đó hỏi cô: “Em có chỗ ở chưa? Để tôi đưa em về.”.
Hứa Điềm lại lắc đầu. Cô vừa bị cắm sừng, cô có thể về đâu bây giờ?
Từ Chính Thanh hiểu ý. Anh lái xe đi về hướng tiện đường mình: “Phía trước có khách sạn, em ở tạm một đêm đi. Em không có bạn bè ở đây à? Có cần gọi ai đến đón không?”.
Hứa Điềm im lặng.
Từ Chính Thanh bật cười, tiếng cười trầm ấm: “Cô bé này gan thật. Một mình đến thành phố lạ, không người quen, không sợ gặp phải người xấu à?”.
Hứa Điềm bất ngờ ngẩng lên nhìn anh, hỏi ngược lại: “Vậy… anh là người xấu sao?”.
Từ Chính Thanh nghẹn lời. Nhìn vẻ mặt cứng đờ của anh, Hứa Điềm bất chợt bật cười. Đó là nụ cười thật sự đầu tiên của cô trong tối nay.
Một ý nghĩ điên rồ lóe lên trong đầu cô.
Cô đang muốn trả thù. Cô muốn làm một điều gì đó thật hư hỏng.
Tại sao… lại không phải là người đàn ông này?.
Đến khách sạn, Từ Chính Thanh giúp cô làm thủ tục thuê phòng, rồi đưa cô lên tận cửa. Anh rõ ràng không có ý định đi vào, dừng bước rất đúng mực. Anh đưa cho cô danh thiếp: “Đây là số của tôi. Khi nào chân đỡ hơn thì gọi tôi. Dù sao tôi cũng có một phần trách nhiệm.”.
Người đàn ông này… dịu dàng quá, lịch sự quá.
Ý nghĩ điên rồ lúc nãy lại trỗi dậy, mạnh mẽ hơn, kiên định hơn. Hứa Điềm hít một hơi sâu, cố gắng đè nén trái tim đang đập thình thịch. Cô lách người qua một bên, chỉ vào chiếc vali: “Anh… kéo giúp em vào trong được không? Chân em đau.”.
Từ Chính Thanh không nghi ngờ, anh kéo chiếc vali vào phòng. Hứa Điềm tựa vào cửa, nhìn tấm lưng rộng của anh. Đầu óc cô trống rỗng.
Anh đặt vali ở góc phòng, quay lại: “Được rồi. Em nghỉ ngơi đi. Nhớ xịt thuốc.”.
Anh sắp đi. Cái cớ cuối cùng để giữ anh lại cũng sắp mất. Hứa Điềm thấy cổ họng mình khô khốc. Cô buột miệng: “Tôi… tôi thấy anh nói không đúng.”.
Cô cũng không biết mình đang nói gì nữa.
Từ Chính Thanh dừng bước ở cửa, quay lại nhìn cô, vẻ mặt khó hiểu: “Gì không đúng?”.
Anh không hề phòng bị.
Giây tiếp theo, Hứa Điềm nói, giọng cô hơi run nhưng rõ ràng: “Tôi không chỉ có lá gan lớn. Ngực tôi… cũng không nhỏ. Anh có muốn thử một chút không?”.
Từ Chính Thanh đứng hình. Anh tưởng mình nghe nhầm. Anh nhìn cô gái nhỏ trước mặt, gương mặt thanh thuần, ngoan ngoãn, đúng kiểu con gái ngoan mà các bậc phụ huynh yêu thích.
“Em… nói cái gì?” Anh hỏi lại, giọng đã hơi khàn đi.
Lời đã nói ra, như mũi tên đã rời cung. Hứa Điềm nhắm mắt, nói thẳng: “Tôi nói. Anh có muốn lên giường với tôi không?”.
Từ Chính Thanh không thể tin được. Ai mà ngờ, dưới vẻ ngoan ngoãn đó lại là một sự nổi loạn ngầm. Anh chau mày: “Không…”
“Đừng từ chối!”
Hứa Điềm hét lên, cắt ngang lời anh. Cô dùng tốc độ nhanh nhất, bất chấp cái chân đau, lao về phía anh. Cánh tay mảnh khảnh của cô vòng qua, siết chặt lấy cổ Từ Chính Thanh, cô dùng hết sức kéo đầu anh xuống. Đôi môi run rẩy mà ấm áp của cô dán chặt lên môi anh.
Từ Chính Thanh hoàn toàn bất ngờ. Anh muốn đẩy cô ra, nhưng lại sợ làm cô bị thương ở chân, nên chỉ có thể chật vật đứng vững, để mặc cô gái nhỏ dùng đôi môi vụng về của mình thấm ướt môi anh.
Hứa Điềm không có kinh nghiệm. Cô chỉ biết gặm cắn môi anh, rồi nhớ lại trong phim, cô học theo, dùng đầu lưỡi liếm nhẹ. Nhưng Từ Chính Thanh mím chặt môi, không cho cô vào.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận