Chương 2

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 2

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Chuyện gì?” Bùi Kiểu hỏi.

Cô giả vờ bình tĩnh lại.

Chứng nghiện tình dục thật là đáng sợ.

Gần đây hễ có một người đàn ông nào đứng ở bên cạnh mình là bên dưới cô lại ướt. Cô nuốt một ngụm nước bọt, bình tĩnh kẹp chặt chân lại.

“Tôi muốn thỉnh giáo em một chút,” anh vừa nói vừa cúi người xuống, một tay chống ở trên bàn trang điểm, một tay khác đem kịch bản đặt ở trước mặt cô, “Về động tác này. Chiều nay tôi có vai diễn trong kịch bản, tôi không thể nghĩ ra được dáng vẻ của động tác này.”

Lúc bắt đầu quay, Bùi Kiểu từng lên mạng coi thông tin của nam diễn viên này.

Anh tên Chu Tri Tu, là diễn viên trẻ nổi tiếng và có kỹ năng. Người xem vốn luôn khoan dung với diễn viên nam, chỉ cần gương mặt và đời sống cá nhân không chạm vào điểm mấu chốt gì thì họ sẽ nổi tiếng. Huống chi Chu Tri Tu đúng thật là có kỹ năng diễn xuất.

Bùi Kiểu tuy cũng được coi là diễn viên thế hệ mới, nhưng so với độ nổi tiếng của Chu Tri Tu thì cô không cùng cấp bậc với anh. Cô nhận lấy kịch bản, vừa muốn gật đầu bỗng nhiên nghe thấy Chu Tri Tu nói tiếp: “Có thể chứ?”

Bùi Kiểu sửng sốt một chút mới phản ứng kịp, anh đây đang trưng cầu ý kiến cô, hỏi cô có nguyện ý diễn với anh không.

Nhưng khi tạm dừng khoảng vài giây nó làm lời này thay đổi ý vị, không giống như anh đang trưng cầu ý kiến cô mà giống như nó là lời tán tỉnh mịt mờ.

“Có thể, có thể.” Trong lúc nhất thời, hạ thân càng trở nên ướt đẫm. Bùi Kiểu vội vàng đồng ý.

Cô hít sâu một hơi, nhìn về phía kịch bản.

…… Quả nhiên là cái động tác này.

Bùi Kiểu cảm thấy có khả năng anh bị chứng xã giao ngưu bức*, bằng không vì cái gì sẽ làm nàng biểu diễn cái này động tác.

* Xã giao ngưu bức (社交牛逼症 )một từ thông dụng trên internet, một khái niệm đối lập với chứng ám ảnh sợ xã hội, mô tả người không rụt rè, không sợ hãi cuộc sống, không sợ ánh mắt của người khác, không lo bị cười nhạo và có thể giao tiếp dễ dàng.(baidu)

Cô muốn nhanh chóng tiễn ông Phật này đi, nhìn thoáng qua rồi đem kịch bản ném qua một bên, cô đứng lên muốn diễn cho anh xem.

Trong nhiều ngày, nam chính vẫn luôn đứng ở dưới lầu nữ chính, mặt mày không cảm xúc xem cô ấy cở quần áo, thay quần áo, rửa mặt, tắt đèn đi ngủ.

So với nam chính thì nữ chính là một người rất bình thường. Cô ấy không có bất kỳ tài hoa gì, cũng không có bất kỳ sở thích gì, mỗi ngày trừ bỏ đi làm và tan làm ra cô ấy chỉ ở nhà xem phim, xem tiểu thuyết.

Cuộc sống của cô ấy là ba đường thẳng, bình đạm không có gì lạ.

Thẳng đến một ngày, cô ấy đi ngang qua một cửa hàng tình thú có ánh đèn lờ mờ, nhất thời xúc động cô mua một món đồ về tự an ủi.

Sau khi về đến nhà, cô ấy không kéo kèm cửa lại —— toà nhà này đã quá cũ rồi, người có thể dọn đi đã sớm dọn đi, số còn lại là một ít người nghèo khổ chỉ có thể làm ban đêm để nuôi gia đình. Dưới lầu nước bẩn giàn giụa, khắp nơi là rác rưởi bốc mùi tanh nên sẽ không có ai ở nơi dơ bẩn này rình coi cô ấy.

Vì thế cô ấy cởi hết quần áo, áp tấm lưng trần trụi lên cửa sổ, đem đồ vật kia ra đặt ở âm vật tự an ủi.

Những chấn động truyền đến khắp thân thể của cô ấy. Cô ấy bất giác ngẩng đầu lên, rên rỉ ra tiếng. Cửa sổ pha lê lạnh băng càng khiến cho dục vọng của cô ấy càng thêm nóng bỏng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận