Chương 20

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 20

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Đêm Tân Hôn Của Sự Thú Nhận Và Hoan Lạc
Đêm tân hôn.
Căn phòng tân hôn được trải đầy cánh hoa hồng đỏ thắm, ánh nến lung linh lãng mạn. Cố Như nói muốn đi tắm trước để trốn tránh ánh mắt dò xét của Dĩ Triệt.
Dĩ Triệt ngồi bên mép giường, tâm trạng bất an vô cùng. Lúc nãy ở lễ đường, ánh mắt Cố Như nhìn hắn rất lạ. Vừa yêu thương, vừa bi ai, lại có chút gì đó thấu hiểu đến đau lòng.
Hắn liếc nhìn chiếc điện thoại của Cố Như để trên bàn trang điểm. Màn hình sáng lên thông báo tin nhắn. Hắn cầm lên xem.
Là tin nhắn trả lời của Cố Như gửi cho số máy lạ kia (Vũ Hàn) ngay trước giờ làm lễ: “Cảm ơn cậu, Vũ Hàn. Tớ nhớ ra rồi. Tớ xin lỗi vì tất cả. Hãy sống tốt nhé.”
Chiếc điện thoại rơi khỏi tay Dĩ Triệt.
Cô nhớ ra rồi! Cô đã nhớ lại tất cả! Vậy mà cô vẫn đồng ý cưới hắn? Tại sao? Cô đang toan tính điều gì? Cô muốn ru ngủ hắn rồi bỏ trốn sao? Hay cô muốn trả thù?
Nỗi sợ hãi bị bỏ rơi biến thành cơn giận dữ điên cuồng. Hắn đứng dậy, đi đi lại lại trong phòng như con thú bị thương.
Cửa phòng tắm mở ra. Cố Như bước ra, quấn khăn tắm hờ hững, làn da ửng hồng vì hơi nước.
Dĩ Triệt lao tới, đẩy mạnh cô ngã xuống giường, rồi đè lên trên, hai mắt đỏ ngầu:
“Em nhớ lại rồi sao? Tại sao không nói cho anh biết? Em định lừa dối anh đến bao giờ?”
Cố Như không phản kháng, cũng không hoảng sợ. Cô nằm im, nhìn hắn bình thản, rồi gật đầu nhẹ: “Đúng, em nhớ lại rồi.”
“Vậy tại sao em vẫn cưới anh? Có phải em đang tìm cách rời bỏ anh không? Em muốn trả thù anh đúng không?” Hắn gầm lên, giọng run rẩy, tay bóp chặt vai cô.
“Em không có.” Cố Như nhẹ nhàng đáp. Cô đưa tay lên, chạm vào khuôn mặt đang méo mó vì đau khổ của hắn. “Em không muốn rời xa anh. Em cưới anh vì em yêu anh. Dù quá khứ anh đã làm gì… em cũng chấp nhận tha thứ. Chỉ cần anh hứa, từ nay về sau đừng làm tổn thương em, đừng giam cầm em nữa.”
Dĩ Triệt sững sờ. Hắn không tin vào tai mình. Cô tha thứ cho hắn? Cô vẫn yêu hắn?
Hắn gục đầu vào ngực cô, bật khóc như một đứa trẻ. Sự kiêu ngạo, tàn độc của Dĩ tổng biến mất, chỉ còn lại một người đàn ông si tình và yếu đuối.
“Anh hứa… Anh xin em, đừng bỏ anh. Anh không thể sống thiếu em… Anh sẽ thay đổi, anh sẽ ngoan…”
Cố Như ôm lấy đầu hắn, vỗ về: “Em biết. Em sẽ không đi đâu cả.”
Dĩ Triệt ngẩng lên, nhìn cô bằng ánh mắt sùng bái. Hắn hôn cô, nụ hôn không còn mang tính chiếm hữu cưỡng đoạt, mà nồng nàn, trân trọng và đầy đam mê.
“Đêm nay là đêm tân hôn của chúng ta. Em không thoát được đâu.”
“Em mệt rồi… nhẹ nhàng thôi nhé…” Cố Như thỏ thẻ, giả vờ đẩy hắn ra nhưng thực chất là kéo hắn xuống.
“Không thể nhẹ nhàng được. Em thơm quá, ngọt quá…”
Hắn xé toạc chiếc khăn tắm, vùi mặt vào cơ thể cô, hôn hít điên cuồng. Hắn muốn dùng tình dục để xác nhận chủ quyền, để hòa tan nỗi sợ hãi còn sót lại.
Hắn tách chân cô ra, đưa cự vật đã cương cứng đến phát đau vào cửa mình ẩm ướt.
“Anh vào đây. Gọi ông xã đi.”
“Ưm… ông xã… vào đi… em muốn anh…”
Câu nói của cô như châm ngòi nổ. Dĩ Triệt thúc mạnh vào trong, lấp đầy mọi khoảng trống. Cố Như cong người đón nhận, tiếng rên rỉ hòa cùng tiếng thở dốc tạo nên bản giao hưởng tình ái nóng bỏng.
“A… sâu quá… Triệt… sướng…”
“Tiểu Như… anh yêu em… yêu em chết mất…”
Đêm đó, họ quấn lấy nhau không rời, trao cho nhau tất cả sự nồng nhiệt và chân thành nhất, xóa nhòa đi mọi đau thương của quá khứ, mở ra một chương mới đầy hạnh phúc – dù là hạnh phúc của những kẻ điên tình.

Bình luận (0)

Để lại bình luận