Chương 20

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 20

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bệnh Viện, Giấc Mơ Và Bữa Sáng Của “Bà Hoàng”
Tại bệnh viện, Vân Nam Nam bị cắm kim truyền dịch vào tay. Cô nhăn nhó kêu đau, làm nũng đủ kiểu. Bùi Trì, vị bác sĩ lạnh lùng thường ngày, giờ lại ngồi bên cạnh nhẹ nhàng thổi vào chỗ tiêm, tay kia thì xoa bóp cánh tay còn lại cho cô đỡ mỏi . Cô y tá trẻ đứng bên cạnh nhìn cảnh tượng “cẩu lương” này mà ngưỡng mộ: “Bác sĩ Bùi, anh với bạn gái tình cảm quá đi mất” . Vân Nam Nam dù đang sốt hầm hập nhưng vẫn còn sức để đính chính. Cô cố mở mắt, thều thào: “Tôi không phải bạn gái anh ta…” . Nói xong câu đó, cô lại chìm vào cơn mê. Cô y tá ngơ ngác: “Hả?” Bùi Trì cẩn thận đắp chăn lại cho cô, quay sang y tá, giọng trầm ổn và đầy tính sở hữu: “Cô ấy sốt nên nói linh tinh đấy. Không phải bạn gái, là bà xã của tôi” .
Trong cơn mê man, Vân Nam Nam mơ thấy mình quay lại thời cấp ba . Lúc đó cô đang học ở nước ngoài. Trong lớp có một cô bạn bị ong đốt, khóc lóc ầm ĩ. Các bạn khác xúm lại an ủi, chỉ có Vân Nam Nam lạnh lùng đi tới, nhét lọ thuốc vào tay cô bạn kia và phũ phàng nói: “Lớn đầu rồi, tự bôi thuốc đi, khóc lóc cái gì. Bôi vào cho đỡ đau còn hơn ngồi đấy mà gào” . Cô bạn kia càng khóc to hơn, nhưng cuối cùng vẫn ngoan ngoãn bôi thuốc . Vài ngày sau, cô bạn đó đến cảm ơn, nhưng lại buông một câu xanh rờn: “Lúc cậu khóc không có ai an ủi cậu sao mà cậu cộc cằn thế?” . Câu nói đó như kim châm vào tim Vân Nam Nam. Cô tức điên người, ghét con nhỏ đó cả tháng trời . Nhưng ngẫm lại, cô tức giận vì nó nói đúng tim đen. Chẳng có ai thương cô, chẳng ai an ủi cô khi cô đau, nên cô mới phải xù lông lên như nhím để tự bảo vệ mình . Rồi cô nhớ đến Tô Niệm Nam, người đầu tiên khóc vì thương cô. Và người thứ hai… chính là Bùi Trì .
Vân Nam Nam tỉnh dậy, thấy Bùi Trì đang ngồi bên cạnh, một tay nắm chặt tay cô, tay kia cầm điện thoại . “Bùi Trì…” Anh vội cất điện thoại, sờ trán cô, mặt vẫn nhăn nhó: “Đỡ chưa? Lớn đầu rồi mà ốm cũng không biết kêu, tôi mà về muộn chút nữa chắc em sốt thành con ngốc rồi” . Nghe giọng điệu trách móc nhưng đầy quan tâm của anh, Vân Nam Nam bỗng thấy tủi thân nhưng cũng ấm áp lạ thường. Cô ôm chầm lấy anh, dụi đầu vào ngực anh: “Bùi Trì, em vừa nằm mơ” . “Mơ thấy gì? Mơ thấy bị anh ch*ch à?” Bùi Trì trêu chọc . “Thật luôn đấy,” cô cười khúc khích, “Mơ thấy hồi cấp ba, em bị ốm, anh cũng chăm sóc em từng tí một thế này” . Bùi Trì vuốt tóc cô, dịu dàng cảnh cáo: “Thế thì liệu mà nghỉ ngơi cho tử tế vào” . “Không muốn ngủ, anh kể chuyện ngày xưa đi. Chuyện của chúng mình ấy, em quên nhiều thứ quá rồi” .
Bùi Trì chiều cô, ngồi kể lể đủ thứ chuyện tình yêu gà bông ngày xưa cho đến tận nửa đêm. Sáng hôm sau, Vân Nam Nam tỉnh dậy như chưa từng có cuộc ốm đau nào. Cô ngồi dậy, chỉ tay năm ngón ra lệnh: “Em muốn ăn cháo trứng bắc thảo thịt nạc, thêm hai cái bánh bao nhân khâu nhục nóng hổi. Anh đi mua ngay đi!” .
Bùi Trì đặt cốc nước xuống bàn cái “cạch”, buồn cười nhìn cô: “Em khỏe cái là bắt đầu sai khiến tôi như đầy tớ thế hả?” .
Vân Nam Nam vênh mặt, lý sự cùn: “Chẳng phải anh đang muốn theo đuổi lại em sao? Có tí cháo cũng không mua được thì tán tỉnh cái gì?” .
Bùi Trì câm nín.
Được rồi, vì đại nghiệp “rước nàng về dinh”, anh nhịn! Anh xách chìa khóa đi mua đồ ăn sáng, còn Vân Nam Nam ở nhà tranh thủ mở điện thoại check tin nhắn.
Tô Niệm Nam gửi một tràng tin nhắn về chuyện con cái, Vân Nam Nam chép miệng trả lời vài câu cho có lệ. “Con cái gì tầm này, bà đây không thích, cũng đếch thèm đẻ!” .

Bình luận (0)

Để lại bình luận