Chương 20

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 20

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Không có gì bất ngờ xảy ra, bởi vì khẩu cung của Tất Mậu Hạo, Nguyên Tuấn Sách lại bị gọi đến văn phòng hiệu trưởng, nhưng mới qua một tiết đã trở lại.

Tâm trạng Hạnh Mính vừa tò mò vừa thấp thỏm, đi hỏi anh, vẻ mặt Nguyên Tuấn Sách vẫn bình tĩnh như thường, một bộ không biết nội tình: “Bọn họ hỏi tôi cảnh tượng lúc đó, tôi chỉ nói là mình bị dọa sợ, không nhớ rõ.”

Câu này hoàn toàn khác với lời kể của Tất Mậu Hạo, Hạnh Mính có thể tưởng tượng ra gương mặt bình tĩnh của anh khi đó.

Sự trùng hợp diễn ra xung quanh anh quá nhiều, nói Hạnh Mính không sợ hãi là giả.

Từ lúc cô bắt đầu làm đạo sĩ tới nay, đã gặp được quá nhiều chuyện không thể tưởng tượng được như vậy, nhưng chưa từng có chuyện nào mang lại cho cô cảm giác sợ hãi mãnh liệt như Nguyên Tuấn Sách.

Cuối cùng, trường học cũng không tra ra bất kỳ được manh mối hữu dụng gì, đành quy kết vấn đề do vật liệu kiến trúc được sử dụng năm lâu nhưng ít tu sửa. Sau đó hiệu trưởng phải chi rất nhiều tiền, để chuẩn bị gia cố lại các phòng học và các kiến trúc khác trong trường, tránh để nơi nào lại tồn tại tai họa ngầm về vấn đề an toàn.

Nơi thứ nhất được trang hoàng lại, chính là nhà ăn.

Đến giữa trưa ngày hôm sau, nhóm công nhân vẫn đang cần cù treo lên thang, gia cố lại các cửa sổ cửa kính. Lúc học sinh ăn cơm luôn bị ép nghe tiếng máy khoan điện hoạt động đinh tai nhức óc, và tiếng gõ gõ đập đập ồn ào, da đầu đứa nào đứa nấy đều thấy tê dại, thậm chí còn có vài học sinh không chịu nổi, bưng mâm đồ ăn ngồi xổm ở cửa để ăn.

Hạnh Mính mua cơm trưa xong, liền đi theo Nguyên Tuấn Sách leo qua lan can đi đến sau núi.

Nếu để nói thật , cô thật sự không muốn tới nơi này, hơn nữa cô luôn cảm thấy một mình đi theo anh như vậy, cứ cảm thấy sợ hãi rất khó hiểu.

Tấm thảm lót dã ngoại được Nguyên Tuấn Sách treo trên cây, giờ gỡ xuống sau đó trải thảm chỉnh tề dưới tán cây cây dương xỉ. Từng nhánh cây dương xỉ rủ xuống như bóng ma, che hết ánh nắng khiến Hạnh Mính càng khủng hoảng.

Lần này, cô để rất nhiều linh phù trong túi, sợ cây dương sẽ giống như lần trước, đột nhiên biến dị, đánh cô hộc máu.

“Bạn học Hạnh không cần sợ hãi, nơi này thật sự rất an toàn.” Anh nhìn ra cảm xúc của cô không đúng lắm, mới an ủi.

Hạnh Mính chửi thầm trong lòng, một người không nhìn thấy hồn phách như anh, đương nhiên cảm thấy rất an toàn.

Nhưng không biết cô đột nhiên nghĩ như thế nào, lại tưởng tượng, nhỡ may anh thật sự thấy được hồn phách thì sao?

Giống như cô vậy, rõ ràng có thấy loại đồ vật này, nhưng vẫn làm bộ như không biết, sau lưng lại làm một đương sự khác. Nếu trong tay anh thật sự có cái gì không tầm thường, vậy chuyện bóng đèn tự dưng phát nổ, khung cửa sụp và nóc hành lang rơi xuống… Những chuyện này đều có thể giải thích rõ ràng!

“Bạn học Hạnh.” Nguyên Tuấn Sách mở hộp cơm ra, lấy một đôi đũa đưa cho cô, cười tủm tỉm hỏi: “Vì sao lại lộ ra vẻ mặt khủng bố như vậy, tôi làm chuyện gì sai sao?”

Anh cười rộ lên, càng đáng sợ!

Hạnh Mính da đầu tê dại, cúi đầu nói: “Không có.”

Hộp cơm của anh là loại hộp bốn ngăn đơn giản, mỗi ngăn đều chỉ có rau dưa đã cắt nát, bên trên còn rải một ít hạt mè rong biển, vừa nhìn qua đã không có cảm giác thèm ăn.

“Cơm trưa cậu chỉ ăn mỗi thế này thôi sao? Cậu đã gầy như vậy mà còn muốn giảm béo hả?”

“Bởi vì không biết ăn cái gì, mấy thứ này màu xanh mượt, thoạt nhìn rất ngon miệng.”

“Yêu cầu với đồ ăn của cậu thấp như vậy? Vậy nếm thử hộp cơm của mình đi!” Hạnh Mính mua một phần cơm cà ri thịt bò.

Anh dùng đũa gắp một ngụm, cho vào trong miệng, vẻ mặt bình tĩnh: “Ăn ngon.”

“Vậy lần sau cậu có thể mua cái này, ở cửa sổ của nhà ăn số 2, mình cảm thấy đây là món ăn ngon nhất trong thực đơn các món ăn của căng tin trường học.” Hạnh Mính thoải mái hào phóng chia cho anh một nửa, sẻ luôn vào hộp cơm của anh: “Nhớ ăn hết nha, đừng lãng phí.”

Nguyên Tuấn Sách không nói gì, chỉ nháy mắt nhìn những món cơm với cà ri bao phủ toàn bộ, che đi màu xanh của rau dưa. Đã không còn màu xanh lục, bỗng nhiên anh thấy hộp cơm này có vẻ khó nuốt xuống.

“Bạn học Nguyên.”

Nguyên Tuấn Sách ngẩng đầu, mỉm cười. Động tác này không hề liền mạch, mà giữa chừng phải tạm dừng một chút, cô càng cảm thấy anh giống như người máy.

“Cậu có tin trên thế giới này, có quỷ không?”

Cô muốn thăm dò anh.

“Không tin.”

Nguyên Tuấn Sách trả lời rất chắc chắn, Hạnh Mính bị đáp án nhanh gọn thình lình lại chắc chắn của anh chặn họng.

“Ừm, thật sự, một chút cũng không tin sao?”

“Đúng vậy.”

Nguyên Tuấn Sách đáp lại nói: “Chỉ có những người vô năng mới tin tưởng thế giới này có quỷ. Nhưng nếu bạn học Hạnh tin tưởng, vậy mình cũng sẽ tin cùng với bạn học Hạnh.”

“…… Cậu mới là người vô năng.”

Anh nheo mắt lại, mắt phượng hẹp dài, nheo lại như vầng trăng non, giọng nói rất dễ nghe: “Tôi không phải người vô năng, nhưng từ khí gặp gỡ Bạn học Hạnh, tôi cũng cảm thấy mình trở nên vô năng. Bởi vì mỗi lần tôi nhìn thấy mặt cậu đều suy nghĩ, vì sao tôi không thể tự vuốt cho nó bắn ra? Tại sao lúc tôi tự vuốt không đạt được khoái cảm như lúc cậu vuốt giúp tôi?”

“Mặc dù tôi đã dùng hết toàn lực, trải nghiệm thử rất nhiều tư thế, dùng các loại lực đạo khác nhau, thậm chí còn làm nó đau, nhưng vẫn không thể thỏa mãn. Tôi vẫn cực kỳ khát vọng bạn học Hạnh sờ tôi, chỉ cần nghĩ như vậy thân thể sẽ căng chặt, chỉ cần tưởng tượng ra gương mặt của cậu, lúc bóp chặt cổ cậu, đã khiến tôi cảm thấy rất sảng khoái. Nếu cậu không thể giúp tôi, vậy có thể cho phép tôi bắn vào lòng bàn tay cậu không?”

“Im miệng!”

“Đương nhiên, tôi còn muốn nói cho bạn học Hạnh một chuyện. Nếu tôi thật sự không nhịn được nữa, lần này tôi sẽ chém đứt tay cậu, mang về nhà chậm rãi vuốt ve.”

——————————————

Anh sắp xếp câu cú rõ ràng, nói nhiều như vậy, kết quả Hạnh Mính chỉ bắt được duy nhất một câu.

Nguyên Tuấn Sách muốn cô hỗ trợ, giúp anh vuốt ve để anh bắn ra.

Hạnh Mính cầm hộp cơm, từng ngụm từng ngụm nhét cơm vào trong miệng, chiếc đũa chuyển động với vận tốc cực kỳ nhanh. Bộ dạng của cô bây giờ cứ như rất nhiều năm không được ăn cơm no, tham lam cứ như hận không thể một hơi ăn hết, thậm chí còn muốn nhét bao nilon vào trong miệng.

“Bạn học Hạnh?”

“Ăn xong rồi, đi trước đây.” Miệng Hạnh Mính nhét đầy cơm, giọng nói mơ hồ không rõ, lúc nói chuyện còn phun ra một ít cơm. Cô vừa thu thập rác rưởi, vừa đứng dậy, dưới chân như bôi dầu, chỉ muốn chạy trốn khỏi nơi này.

Buông hộp cơm Nguyên Tuấn Sách hơi hơi mỉm cười, trong nháy mắt khi cô xoay người, nhánh cây dưới đất giống như con rắn, bò đến dưới chân cô, đột nhiên nổi lên khiến cô bị vướng ngã trên mặt đất.

Hạnh Mính hoảng sợ nằm sấp xuống, cũng may cô kịp thời chống tay xuống đất, nhưng cơm cà ri trong miệng đã bị cô nhổ ra, dáng vẻ chật vật khiến cô cảm thấy nhân sinh không còn gì tiếc nuối.

“Bạn học Hạnh, sao lại không cẩn thận như vậy.” Nguyên Tuấn Sách đi đến trước mặt cô, vươn tay với cô: “Hơn nữa, hình như cậu cảm thấy những lời tôi vừa nói đều là nói đùa sao?.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận