Chương 20

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 20

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trong lúc đang mơ màng, người đàn ông đã đeo thứ gì đó vào cổ cô.

Giọng điệu vừa nhẹ nhàng vừa dịu dàng: “Nếu dám chạy thì không cần phải cởi ra nữa đâu, cứ đeo suốt đời đi.”

Sau đó, cô bị còng tay ra sau lưng, bị người đàn ông đặt lên giường trong tư thế doggy vô cùng nhục nhã, trên cổ đeo một chiếc chuông bạc, mỗi lần di chuyển đều vang lên âm thanh rất to khiến Dịch Nhữ vô cùng sợ hãi. Lúc này cô mới nhận ra… đây là một chiếc vòng cổ có gắn chuông.

“… Tôi nói được thì làm được.”

Sau đó lại là những trận làm tình mãnh liệt, tiếng rên rỉ đứt quãng gần như không nghe thấy, Dịch Nhữ yếu ớt bị làm đến tiểu ra, vệt nước thấm ướt ga trải giường. Ý thức của cô cũng đã hoàn toàn mờ mịt, hoàn toàn không nghe thấy người đàn ông đó nói gì.

Chỉ nhớ rõ câu cuối cùng mà anh đã nói: “Ngày mốt là buổi họp báo của công ty, thành thật một chút cho tôi.”

Kết quả là, vào ngày họp báo đó, Dịch Nhữ đã bỏ trốn.

Vào thời điểm đó, Hạ Cảnh Chiêu đang nói chuyện với nhiều quản lý cấp cao của các doanh nghiệp và phóng viên trong phòng họp trên tầng cao nhất.

Toàn bộ quá trình diễn ra rất chậm rãi.

Nhà họ Phương là gia đình của mẹ anh, là con trai duy nhất của dòng họ được nuôi dưỡng bên ngoài nhiều năm, Hạ Cảnh Chiêu đã cho thấy thủ đoạn quyết tuyệt của mình trong khoảng thời gian giấu thân phận trong công ty.

Tất cả mọi người có mặt đều kiêng kỵ trước người thành niên này.

Đột nhiên, có một người vội vã bước vào và nói điều gì đó bên tai anh.

Ngay lập tức, họ thấy một vết nứt xuất hiện trên khuôn mặt bình tĩnh của vị cấp trên trẻ tuổi này.

Trời không tuyệt đường sống của con người, Dịch Nhữ trốn trong chăn đã bẻ được khóa.

Ngay khi đai trinh tiết được tháo ra, Dịch Nhữ lập tức giả vờ vô tình làm chập mạch toàn bộ điện trong phòng, khiến hệ thống giám sát cũng bị phá hủy.

Dịch Nhữ đi một mạch về phía Nam, chạy đến huyện C, trốn trong một khách sạn không cần thẻ căn cước, không dám đi ra ngoài.

Chữ viết trên cơ thể trước đó đã nhạt màu, Dịch Nhữ vui sướng rửa sạch nó đi. Bản thân đã hoàn toàn thoát khỏi ma trảo nên cô cũng thấy không khí trở nên trong lành hơn.

Cô ném điện thoại của mình đi vì sợ rằng nó có thể bị định vị. Sau khi giải quyết ổn thỏa mọi chuyện với một ít tiền mặt trong người, cô nghĩ đến tương lai, cô có thể làm gia sư bán thời gian, dành dụm một ít tiền để tìm lại những người bạn cũ của dì và xem liệu cô có thể ra nước ngoài hay không.

Hai ngày sau, Dịch Nhữ vô tình bật TV lên và nhìn thấy vô vàn tin tức xuất hiện trên màn hình: [Hạ Cảnh Chiêu, sinh viên đạt thành tích cao của Đại học S bị nghi ngờ gian lận trong học tập].

Dịch Nhữ gần như hóa đá ngay tại chỗ.

Làm ra chuyện lớn như vậy, quả nhiên vẫn khiến Hạ Cảnh Chiêu bị liên lụy.

Người đó thật đáng sợ.

Dịch Nhữ không biết phải làm sao, cô có nên quay lại không?

Cô nhớ đến lời nói của người đàn ông đó, tên biến thái kia hình như không phải là người dễ dàng buông tha cho cô, nếu quay lại, có lẽ cô sẽ không bao giờ có cơ hội trốn thoát nữa.

Dịch Nhữ liên tục chú ý đến diễn biến của tin tức trong hai ngày sau, do dự hồi lâu, cô nghiến răng nghiến lợi quyết định mặc kệ chuyện này, bỏ qua chính là sự giúp đỡ lớn nhất đối với Hạ Cảnh Chiêu.

Nhưng ai có thể ngờ rằng vài ngày sau cô rời huyện C đến thành phố D gần đó, rồi bất ngờ gặp lại Hạ Cảnh Chiêu ở ga xe lửa. Trông anh vẫn như vậy, vẻ ngoài phong độ, vô cùng anh tuấn.

Hạ Cảnh Chiêu lịch sự mời cô đến quán cà phê gần đó.

Bình luận (0)

Để lại bình luận