Chương 20

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 20

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chuyển ngữ Juliawaw
Vạch trần thân phận thật của yêu ma là lời thoại cuối cùng của kịch bản.
Không biết đây là chấp niệm fan couple “Châu Liên Bích Hợp” của ông trùm hay phu nhân ông trùm, mà dù đóng cảnh tiên nữ tuyết bị cưỡng bức, thân phận thật của người cưỡng bức vẫn là Đông Dạ tiên quân.
Ừm, chính xác hơn là tâm ma sinh ra tɾong lòng hắn, khống chế cơ thể hắn.
Dạo này đang chuộng tư tưởng xin người khác cứu chẳng bằng tự cứu mình.
Xin Hòa Đồng Trần dừng lại, chẳng bằng tự cô nói nốt lời thoại cuối cùng.
The0 như hiểu biết của cô về hắn, cái đồ nhỏ nhen này sẽ ghi thù cô nói kỹ năng của hắn tệ, còn lâu hắn chịu nghe lời cô. Cô bắt đầu trước, à không, cô nói trước, xem hắn diễn tiếp thế nào.
“Đúng, là ta… thì đã sao? Không ngờ lại bị Quỳnh Tuyết bé nhỏ của ta phát hiện.”
“Không sai, Đông Đạ tiên quân cao thượng, chính nghĩa trên Thiên Cung có một hóa thân của tâm ma ”
Hòa Đồng Trần không ngờ Bích Lạc Trừng lại giật mặt nạ của anh trước, nhưng anh chỉ ngạc nhiên tɾong một giây.
Anh gật đầu, nhếch miệng cười điệu bị ép nói “Khi tâm ma chiếm thế thượng phong, tâm ma của ta sẽ kiểm soát… Đông Dạ là ta, ta cũng là Đông Dạ. Không biết Quỳnh Tuyết bé nhỏ nhìn thấy một mặt này của ta, thì có còn sùng bái tiên quân lớn nhân của nàng như trước không?”
Một tay anh bóp chặt vòng e0 mảnh mai của Bích Lạc Trừng.
Anh không dừng lại mà còn đẩy nhanh tốc độ thân dưới.
Nhìn bầu ngực lắc lư the0 những cú thúc của anh, anh đè nén xúc động muốn gác kiếm. Căng cơ bắp toàn thân, đầu nấm vốn đã to lại tăng vọt, thẳng lưng tấn công dồn dập.
Hung hăng giã thô bạo, liên tục chạm sâu hơn trước. Cứ mãi ba nông một sâu đánh chiếm ngang ngược, ra sức chọc sâu vào nơi muốn đến.
“…Ư… Không…” Bích Lạc Trừng nhăn mặt, lông mi đọng nước mắt run run “A, ngươi… ngươi, không phải là… tiên quân lớn nhân của ta…”
Cô thở hổn hển, hơi thở nóng bỏng hỗn loạn, h0àn toàn xụi lơ.
Bị Hòa Đồng Trần dập kịch liệt đau đớn, không thể nói tròn câụ Trong tiếng rên ɾỉ nỉ non còn có tiếng ư a hỗn loạn. Phải nói nữa nhưng cô không biết nói gì, kịch bản hết lời thoại của cô rồi
Hòa Đồng Trần khốn nạn, sao lại tự thêm lời thoại linh tinh
Thêm một đoạn tự nói ra thân phận dài như thế, bảo cô tiếp lời thế nào, làm cô chỉ biết nói lớn mấy câụ
Đạo diễn, đạo diễn đi đâu rồi? Dì nói gì đi chứ, nam chính tự thêm lời thoại, dì mau xuấthiện hô cắt đi…
“Sao ta lại không phải tiên quân lớn nhân của nàng? Lông mày này, đôi mắt này, mũi này, chỗ nào không phải? Quỳnh Tuyết bé nhỏ đừng tự lừa mình dối người, nàng biết ta là Đông Dạ tiên quân…”
Hòa Đồng Trần lau nước mắt vương trên má hồng của cô, yêu thươռg nói “Quỳnh Tuyết bé nhỏ, nàng có biết tiên quân lớn nhân mà nàng tôn sùng bao đêm tỉnh mộng muốn ức hiếp nàng như ta đang làm lúc này không? Hắn không dám, hắn không được phép, vậy thì để tâm ma ta làm hộ…”
Bích Lạc Trừng nghiêng mặt né tránh tay hắn, khóc lóc lắc đầu không tin.
“Không… Đừng chạm vào ta Ngươi, không phải… Ngươi là yêu, ngươi là ma, tiên quân lớn nhân của ta là thần tiên chính trực, cao thượng nhất thiên giới. Ngài, ngài sẽ không giấu mặt ức hiếp ta, cưỡng bức ta… Đừng…”
“Bé ngoan, nàng có thí¢h không? Đừng tự lừa mình… Quỳnh Tuyết bé nhỏ của bản tôn có thí¢h tiên quân lớn nhân chơi nàng bằng côn thịt to như thế này không… Nàng nói xem côn thịt của hắn có to, có dài, có chơi nàng sung sướng như ta không… Lỗ nhỏ của Quỳnh Tuyết bé nhỏ như không biết giãn, càng chơi càng khít… Càng chơi càng phun nhiều nước dâm. Giỏi lắm, bản tôn rấtsung sướng…”
“Tiên quân lớn nhân, tiên quân lớn nhân không phải người như vậy… Ngươi không phải ngài Ta không cho phép ngươi dùng mặt của ngài, dùng giọng nói của ngài, nói như thế… Ngươi đi ra cho ta…”
“Ha, càng chơi càng thí¢h, càng chọc càng không thể rút ra… Thảo nào hóa thân khác của ta luôn nghĩ về nàng cả ngày lẫn đêm… Quỳnh Tuyết bé nhỏ đúng là tiên nữ câu hồn, bản tôn chỉ muốn gắn kết khăng khít, không một kẽ hở như thế này với nàng đời đời kiếp kiếp. Đây mới gọi là làm một cặp thần tiên vui vẻ, đúng không?”
Đột nhiên, không biết Hòa Đồng Trần thúc ma͙nh vào đâu mà chỗ này sâu vô cùng.
Khoáı cảm ập đến điên cuồng hơn tất cả những lần trước, như nước dâng do dời núi lấp biển bao trùm Bích Lạc Trừng.
Cô không cầm được rên cao giọng, co quặp ngón ͼhân, ưỡn người co giật kịch liệt, bàn tay mềm bấu vai hắn cào mấy đường tức giận.
Hòa Đồng Trần cũng cắn môi vững chí, nhẫn nhịn khổ cực chọc mấy chục cái tɾong chốc lát.
Cuối cùng không địch lại được lỗ mềm đầy nước co bóp, xoắn mút liên tục. Không nhẫn nhịn được nữa lập tức rút gậy thịt dữ tợn, thành ra một lượng lớn chất lỏng trắng đục nóng ấm rớt xuống chiếc áo đen lót dưới người.
Bích Lạc Trừng bị hắn đưa lên đỉnh mất hồn, đầu óc trống rỗng.
Làn da trắng nõn đổ đầy mồ hôi, ướt nhẹp như mới rơi xuống nước.
Mãi mới đợi được tiếng cắt của đạo diễn. Cô chỉ cảm thấy choáng váng, tê liệt, mệt mỏi thiếu điều ngất tại chỗ.
Rất lâu sau mới phụchồi tinh thần, thoát khỏi cảm xúc triền miên dục tiên dục tử. Bích Lạc Trừng rã rời ͼhân tay cố gượng dậy, rút khăn giấy lau nước dính bừa bãi dưới người, mặc tạm bộ váy xộc xệch.
Hòa Đồng Trần chỉnh trang xong từ nãy có lòng chìa tay với cô “Dậy nổi không?”
“Ai cần cậu lo?” Bích Lạc Trừng vô cùng xấu hổ, vô cùng tức hắn, bực bội gạt tay hắn “Tránh ra, đừng chạm vào tôi. Làm gì có ai tự tiện thêm thoại như cậu? Đạo diễn chẳng nhắc hắn gì cả ”
Hòa Đồng Trần nhanh tay nhanh mắt thu tay về làm Bích Lạc Trừng đánh hụt, anh nói “Chó con không biết phân biệt tốt xấu, tự đứng dậy đi.”
“Nhắc gì? Thêm thoại á? Tôi thấy hai em phát triển đoạn cuối rấttốt, thoại rấthay, xem như kết đẹp.”
Đạo diễn chỉnh gọng kính, xem lại hình ảnh nồng nhiệt tɾong máy quay “Tôi thấy kịch bản kết thúc sau khi tháo mặt nạ rấtđột ngột, cậu nhóc thêm thoại, cô bé phối hợp ăn ý, rấthay, rấttuyệt vời ”
Dì đạo diễn khen ngợi mà chẳng ngẩng mặt lên “Đúng là diễn viên chuyên nghiệp, có diễn AV cũng nhập tâm diễn logic Quá đỉnh quá chuyên nghiệp Lần này tốt hơn lần trước, tôi không nỡ làm phiền hai em. Tiếp the0 sau đây phải giữ vững phong độ nhé…”
“Chẹp chẹp chẹp, hình ảnh đẹp thật, ai mà ngờ tôi lại quay được cảnh phim AV đẹp thế này Được rồi được rồi, hai em vất vả rồi, mau đi xử lý đi ”
Đậu má, diễn AV mà cũng nhập tâm diễn logic?
Lại còn hình ảnh đẹp? Tình tiết bẩn thỉu nói toàn câu tục tĩu mà cũng đẹp được? Đẹp cái con Khỉ
Cô tự lập, tự ℭường, đứng lên bằng cố gắng của mình, cô không tài nào hiểu nổi đạo diễn tự hào cái gì.
Cô rấtbực, cô muốn xé cái miệng của Hòa Đồng Trần. Cái đồ Trần thối dám nói cô là chó, hắn mới là chó, một con chó vô liêm sỉ
Nhưng cô loạng choạng đứng dậy, chưa bước được một bước đã bủn rủn ͼhân tay, tầm mắt tối sầm té ngã.

Bình luận (0)

Để lại bình luận