Chương 20

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 20

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trần Vân hiểu được điều này.

Cô chỉ ăn một chiếc bánh và bước ra khỏi nhà bếp.

Trần Mỹ Lệ tiếp tục nói chuyện quái khí: “Ăn ngon không?”

Trần Vân lắc đầu: “Không ngon, em chỉ ăn một cái bánh, đồ ăn còn lại rất nhiều, có cần cho vào thùng rác không?”

Trần Mỹ Lệ sửng sốt một chút, không ngờ cô lại nói như vậy: “Em không thích ăn à?”

“Em không thích.” Trần Vân bất đắc dĩ lắc đầu: “Sau này chị bảo anh rể đừng mua, em không thích ăn.”

Sắc mặt Trần Mỹ Lệ từ u ám trở nên sáng sủa: “Chị đã nói mà, đàn ông thì biết cái gì? Vậy mà anh ấy cứ nhất quyết muốn mua, chị có thể bạc đãi em sao?”

Trần Vân cười khổ, nghĩ thầm chị họ hình như đã không còn tức giận nữa.

Sự thận trọng và cách cư xử khéo léo của cô khiến Trần Mỹ Lệ nhanh chóng gạt bỏ thành kiến ​​​​với cô.

Buổi tối Tần Hạo Nam trở về, liền nhìn thấy Trần Mỹ Lệ cùng Trần Vân đang nói cười.

Không ngờ là, khi Trần Vân ngẩng đầu nhìn thấy anh liền giống như chuột gặp mèo, lập tức đứng dậy rời đi, không để anh kịp lên tiếng.

Tần Hạo Nam cảm thấy khó hiểu, đặt hộp quà trên tay lên bàn cà phê, đây là đặc sản hôm nay khách hàng mang đến cho anh, trước đây anh luôn chất đống những thứ này trong công ty, nhưng hôm nay anh chợt nghĩ rằng Trần Vân sẽ thích để ăn nên mang về cho cô nếm thử, ai ngờ cô ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn anh lấy một cái.

Trần Mỹ Lệ đứng lên châm chọc nói: “Tần thiếu gia, xem ra sức hấp dẫn của anh không được tốt lắm, cô gái nhỏ cũng không thích anh.”

Tần Hạo Nam liếc cô ta một cái: “Cô đã nói gì với cô ấy?”

“Em đã nói gì với nó? Trước khi anh về, Trần Vân còn nói chuyện cười nói với em bình thường.” Những gì cô ta nói rõ ràng đang ám chỉ Trần Vân sợ anh.

Tần Hạo Nam không khỏi tức giận, dùng tay kéo mạnh cà vạt: “Nếu như vậy, kế hoạch sinh con của cô có thể bị hủy bỏ.” Nói xong, anh đi lên lầu mà không quay đầu lại.

“Anh…” Trần Mỹ Lệ muốn chửi nhưng phải kìm lại.

Làm sao cô ta lại quên mất mục đích của mình là cầu xin Trần Vân sinh cho mình một đứa con, một đứa con thuộc về cô ta!

Tần Hạo Nam trở về phòng ngủ tắm nước lạnh, dòng nước lạnh xối xuống người dập tắt phần nào cơn tức giận của anh.

Nghĩ đến việc Trần Vân nhìn thấy anh thì vội vàng bỏ chạy, anh liền hận không thể bắt cô tới đây, cởi quần đánh vào mông cô!

Cô sợ anh đến vậy sao? Hay thực sự giống như những gì Trần Mỹ Lệ nói, cô chán ghét anh?

Nghĩ đến đây, Tần Hạo Nam tắt vòi nước, quấn khăn tắm quanh người rồi rời khỏi phòng ngủ.

Trần Vân đang dọn giường, đêm qua đã biến giường cô trở thành một đống hỗn độn, cô không chịu nổi nên đem tất cả đi giặt sạch rồi phơi khô, may hôm nay trời nắng đẹp nên buổi tối đã khô hết.

Cô trải ga trải giường và chăn bông ra rồi nằm trên giường, mùi nước giặt mới pha lẫn mùi nắng thoang thoảng quanh mũi.

Thật tốt…

Nếu cứ như vậy mãi thì tốt quá, không cần đối mặt với những chuyện lộn xộn lung tung, chị họ chỉ tìm cô để làm giúp việc, không có…

“Uỳnh” một tiếng, cánh cửa bị người từ bên ngoài mạnh mẽ đẩy ra.

Trần Vân giật mình, từ trên giường ngồi dậy, nhìn Tần Hạo Nam đứng ở cửa, cô có chút sợ hãi hỏi: “Sao anh không gõ cửa đã đi vào?”

Tần Hạo Nam cười khẽ, giơ tay gõ cửa hai lần rồi sải bước đi vào.

“Anh… em vẫn chưa cho anh vào.”

“Chậc.” Tần Hạo Nam đi thẳng đến trước mặt cô, đè cô xuống giường: “Em chán ghét anh đến vậy sao?”

“Không có.” Trần Vân lắc đầu, cụp mắt xuống, không biết nên nói cái gì.

“Không chán ghét anh? Vậy tại sao vừa nhìn thấy anh liền bỏ chạy?”

“Em chỉ vừa lúc buồn ngủ thôi.”

“Mới bảy giờ đã đi ngủ?” Anh thường xuyên xã giao đến nửa đêm không về nhà, vì lo lắng cho cô nên mới sớm chấm dứt xã giao trở về, không ngờ lại bị cô ghét bỏ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận