Chương 20

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 20

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Là Thiên Dục! Thật sự là Thiên Dục! Nhưng là, trời ơi… Bọn họ vừa làm cái gì? Hôn nhau? Hai người thực sự đã hôn nhau! Là hắn hôn cô, hắn làm sao có thể hôn cô?

“Thiên Dục, buông chị ra, mau buông chị ra!” Thẩm Thiên Vi không biết phải làm sao, cô giãy giụa, trong giọng nói mang theo tiếng khóc nức nở.

“Nhưng làm sao đây? Anh không muốn buông em ra một chút nào.” Đúng vậy, hắn biết cô bị dọa sợ nhưng cho dù biết rõ hắn cũng không muốn giả bộ làm em trai yếu đuối nữa.

Hắn cho là bằng những biểu hiện của mình thì cô có thể hiểu được tình cảm của hắn. Cuối cùng cô sẽ không ra ngoài hẹn hò, nhưng hắn sai lầm rồi, thật sự cô đã đi… Trong cơ thể trào dâng một cảm giác khó chịu, hắn không thể nhẫn nại được nữa rồi! Người phụ nữ này là của một mình Thẩm Thiên Dục, hắn tuyệt đối không cho phép bất kỳ ai chạm vào!

“Em đang đùa giỡn chị có phải không?” Thẩm Thiên Vi bị hắn đè thật chặt ở trong ngực, cô níu lấy quần áo của hắn, trong đêm tối cố hết sức ngẩng đầu lên muốn nhìn rõ hắn “Thiên Dục… Nói cho chị biết, em là đang đóng kịch phải không?”

“Không.” Một giây kế tiếp, Thẩm Thiên Dục liền tàn nhẫn nói ra đáp án.

Tròng mắt đen lạnh lùng hàm chứa lửa nóng, hô hấp của Thẩm Thiên Dục càng ngày càng nặng nề, hắn dần dần đến gần cô. Trong bóng đêm, cô có thể thấy rõ gương mặt quen thuộc của hắn thậm chí là hàng lông mi thật dài, hắn nói: “Không phải đùa giỡn cũng không phải đóng kịch, chẳng lẽ biểu hiện vừa rồi của anh… Còn chưa đủ để cho em hiểu sao?”

Hô hấp của Thẩm Thiên Vi gần như ngưng lại, cô lưu luyến đôi môi ấy, sự cọ sát nóng bỏng ấy làm cô không còn chút sức lực nào để đẩy hắn ra. Cô muốn nếm thử mùi vị của đôi môi ấy một lần nữa. Giọng nói của cô chứa đựng sự không thể tin nổi vang lên: “Thiên Dục, chị là chị gái của em!”

“Thật sao? Em thật sự là chị gái của anh sao?” Lời của cô vừa dứt, hắn đã cuồng bạo tức giận gầm nhẹ ra tiếng, tròng mắt đen thoáng qua bén nhọn, hắn nhìn cô, môi mỏng mở ra, lạnh lùng, tàn nhẫn hỏi lại lần nữa “Nói đi! Nói cho anh biết, em thật sự là chị gái của anh sao?”

Thẩm Thiên Vi như bị sét đánh trúng, cô hít sâu một hơi, muốn lùi lại nhưng cô phát hiện mình không có đường để chạy. Trước mắt là một Thẩm Thiên dục hoàn toàn xa lạ. Từ trên người hắn, cô không thể tìm được một chút dấu vết nào về Thiên Dục thân quen của cô…

Cô thật sự hiểu hắn sao? Nhiều năm như thế, hắn rốt cuộc đang suy nghĩ cái gì, cô thật sự không biết?

“Em, em biết cái gì sao?” Thẩm Thiên Vi sợ hãi hỏi.

“Em cảm thấy anh biết cái gì?” Thẩm Thiên Dục hỏi ngược lại, không sai, hắn biết cô không phải là chị gái ruột của hắn. Tất cả mọi người không cố ý giấu giếm chuyện này thì làm sao hắn không biết được.

Thì ra là hắn đã biết.

Toàn thân Thẩm Thiên Vi như bị rút cạn sức lực, cô nhẹ nhàng nhắm mắt lại, nước mắt từ từ rơi xuống.

Lòng của cô rất đau, đau đến tê dại, chính cô cũng không hiểu tại sao lại có thể đau đến vậy… Giống như một bí mật bị chính mình dùng cả đời để che dấu thế mà cuối cùng lại bị phơi bày. Cô không thể đối mặt với sự thật này.

Tại sao không thể đối mặt? Thẩm Thiên Vi tự hỏi bản thân.

Đúng, bởi vì cô sợ, thật sự rất sợ…

Cô rơi nước mắt làm cho sự tức giận của hắn biến mất trong nháy mắt. Ngón tay dài trắng nõn lau đi nước mắt trên gương mặt cô: “Không được, anh không cho phép em khóc trước mặt anh!”

“Tại sao, tại sao?” Thẩm Thiên Vi cắn môi, không muốn khóc thành tiếng nhưng giọng nói khàn khàn đã bán đứng cô. Cô mở mắt ra nhìn Thẩm Thiên Dục, nước mắt không ngừng chảy xuống: “Tại sao em đối với chị tàn nhẫn như vậy? Chị biết chị không phải là chị gái của em, nhưng vậy thì thế nào? Không phải chị vẫn luôn coi em là em trai yêu quý nhất của chị sao! Thiên Dục, chị không muốn có bất kỳ sự thay đổi nào, em biết không? Chị không muốn mất đi em! Chị thật sự rất sợ… Nếu như chị không phải là chị gái của em thì chị, có thể là ai? Chị làm sao có thể thoải mái ở bên cạnh yêu thương em đây? Nhưng em, tại sao lại nói cho chị biết… Ô ô… tại sao em lại nói ra vào lúc này chứ.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận