Chương 20

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 20

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ban Ấu An hiểu tính anh, nếu không đạt được mục đích thì sẽ không bỏ qua nên ngồi ở bên cạnh anh nhận chai bia uống một ngụm rồi nhăn mặt.

Lý Mông nhìn chằm chằm cô cười.

Ban Ấu An nói: “Vui hả?”

“Ừ.”

“Nếu không uống nữa thì đi ngủ nhé?”

Lý Mông lắc đầu, đoạt lấy chai bia uống hai ngụm. Anh sau khi uống bia cả khuôn mặt đều sẽ đỏ lên.

Ban Ấu An im lặng ngồi với anh một hồi, phòng khách không mở TV đến nổi chỉ nghe thấy tiếng đồng hồ đang chạy cùng tiếng nuốt bia của Lý Mông.

Lý Mông say ngã đầu nằm ở trên đùi Ban Ấu An, mắt lờ đờ mông lung, mày nhíu chặt lại.

Ban Ấu An nghĩ rồi hỏi anh: “Hôm nay sao anh không vui?”

Lý Mông rầm rì một tiếng, không nói.

Ban Ấu An lại hỏi: “Là bởi vì Thi Thải sao?”

Lý Mông rũ mắt không phản ứng, Ban Ấu An cho rằng anh mệt còn đang muốn khuyên anh đi ngủ, Lý Mông liền mở miệng.

“Thi Thải, cô ấy cùng anh ở bên nhau gần bảy năm, năm đầu cấp 3 đã ở bên nhau.” Lý Mông le đầu lưỡi, nói với Ban Ấu An, “Kỳ thật khi còn học cấp 3 anh cùng cô ấy vẫn còn tốt, lúc ấy giáo viên rất nghiêm khắc còn cả việc học hành nữa nên không có nhiều thời gian ở bên nhau. Đến khi học đại học, mỗi ngày đều ở bên nhau thì thường xuyên cãi nhau và chiến tranh lạnh. Năm ba, cô ấy lần đầu tiên nghiêm túc nói muốn chia tay với anh.”

Đây là lần đầu tiên anh kể về chuyện chia tay của anh và Thi Thải, trái tim Ban Ấu An run lên.

“Anh không đồng ý, rồi hai người chiến tranh lạnh đến hai tháng không nói chuyện.” Lý Mông tiếp tục nói, “Anh hỏi cô ấy sao lại chia tay.”

“Cô ấy nói,” Lý Mông nhắm mắt lại, “Anh không biết cách yêu đương.”Anh nắmp lấy tay Ban Ấu An, “Anh nói không tin, cô ấy liền nói từng chuyện từng chuyện ra cho anh nghe, cô ấy nói anh hay thất thường, không biết cách chăm sóc ai. Vợ, lúc ấy anh quả thật rất tệ.”

Anh nắm chặt tay Ban Ấu An, mười ngón tay đan vào nhau: “Nhưng anh không muốn chia tay nên miễn cưỡng bên nhau đến nửa năm, cuối cùng cô ấy nói anh vẫn không đạt chuẩn.”

“Anh bị lời nói của cô ấy làm tổn thương đến lòng tự trọng,” Lý Mông hít một hơi, “Khi đó liền chia tay. Sau đó cô ấy ra nước ngoài, chia tay cô ấy rất lâu sau anh mới quen em, cũng không thể nói đã quên hoàn toàn nhưng khi nhớ tới câu nói không đạt chuẩn kia anh liền tức giận.”

Ban Ấu An nghĩ thầm: Cái tên mày rậm mắt to này thật thù dai.

“Anh kể lại cho em nghe thôi nên em đừng giận anh nhé vợ.” Lý Mông nói, “Hôm nay ở anh gặp cô ấy ở nhà hàng đó chỉ chào hỏi nhau thôi chứ không có nói cái gì khác hết.”

Ban Ấu An: “…”

Ban Ấu An: Lý Mông, em hận anh cái tên đầu gỗ này.

Ban Ấu An không biết nên nói cái gì, chỉ dùng tay nhẹ nhàng vỗ ngực anh.

Lý Mông hôn hôn mu bàn tay cô: “Anh thấy cô ấy có vấn đề, nhưng anh là người có vấn đề nhất. Khi còn nhỏ cha mẹ anh cũng thường xuyên cãi nhau. Bọn họ cứ như đều hận đối phương, hai người như vậy sao có thể thành vợ chồng được?” Anh dừng một chút, kêu cô: “An An.”

Ban Ấu An nhẹ giọng đáp lại: “Hả?”

“Em cảm thấy anh giống ai?” Lý Mông hỏi, “Anh giống cha hay mẹ?”

“Tính tình hồi nhỏ anh có giống cha một chút thôi.” Ban Ấu An sau một lúc lâu, nói: “Lớn lên thì càng giống.”

Lý Mông ha ha mà cười: “Vợ, chỉ có em hiểu anh nhất. Anh quả thật rất giống ông ấy. Ông ấy cũng bị mẹ anh nói không biết lãng mạn, không biết chăm sóc và không biết dịu dàng. Cuối cùng thì ông ấy ly hôn, còn anh cũng vì thế bị chia tay.” Anh thở dài một hơi, “Nhưng lúc đó ông ấy vẫn sướng hơn anh, ít ra còn có vợ và con gái bên cạnh.”

“Khi đó anh cảm thấy mình không thể kém hơn ông ấy nhưng sau khi đi xem mắt vài lần thì càng ngày càng cảm thấy tuyệt vọng.” Lý Mông nói, “Anh đã nghĩ có thể anh sẽ cô độc suốt quãng đời còn lại, tùy tiện tìm người kết hôn đời này cứ trôi qua như vậy thôi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận