Chương 20

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 20

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trên xương quai xanh của Tạ Linh Lăng có một dấu vết mờ nhạt, dường như đây là một dấu vết đặc biệt do anh để lại.

Vu Triều dùng ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve xương quai xanh của cô, có chút băn khoăn.

Tạ Linh Lăng vươn tay nhéo cơ bụng của Vu Triều: “Nhưng anh đã làm lâu quá rồi!”

Vu Triều nghe xong bật cười, đôi môi đỏ mọng, răng trắng, đặc biệt tỏa nắng.

Anh nhịn không được hôn lên mi mắt của Tạ Linh Lăng, nói với cô: “Em nghỉ ngơi một chút đi, tôi đi nấu cơm”.

Tạ Linh Lăng có chút kinh ngạc: “Anh biết nấu cơm?”

“Ừ. Có rau tươi và một ít thịt trong tủ lạnh.” Vu Triều lại hỏi Tạ Linh Lăng, “Em có đặc biệt muốn ăn gì không? Có một cửa hàng rau ở dưới khu phố nhỏ, tôi có thể đi xuống lầu để mua thêm.”

Tạ Linh Lăng ở trên mặt ăn uống không kén chọn, cũng không muốn làm phiền Vu Triều, nói: “Tùy tiện cũng được.”

Cô thực sự rất mệt mỏi, lúc này ngồi trên giường ngáp một cái. Nghĩ đến tối hôm qua Vu Triều một đêm không ngủ, vừa rồi lại ra sức mạnh mẽ như vậy, bây giờ anh còn muốn nấu cơm, Tạ Linh Lăng có chút ngượng ngùng: “Bằng không chúng ta vẫn nên gọi cơm hộp đi? ”

Vu Triều nói: “Không sao, sẽ nhanh thôi.”

“Đúng rồi, buổi sáng tôi đã gặp mẹ anh. Có lẽ bà ấy đã hiểu lầm.”

“Ừm, không có việc gì.”

*

Vu Triều nói rất nhanh nhưng thực sự đúng là rất nhanh, mất khoảng nửa tiếng, cơm trong nồi cơm điện đã chín, anh nấu được ba món: Bắp cải chua cay, tôm hấp, trứng hấp thịt băm.

Tuy Tạ Linh Lăng nói mệt mỏi, nhưng lúc này ngủ không được. Áo khoác của cô bị ướt trong phòng tắm, cũng may nội y bên trong không ướt.

Sau khi thay quần áo của mình, Tạ Linh Lăng đi ra ban công hút một điếu thuốc.

Từ tầng sáu nhìn xuống, trên cơ bản cũng có thể đại khái nhìn rõ khu phố nhỏ này. Cho dù là khu chung cư cũ, nhưng cây xanh làm thập phần không tồi, một mảng lớn màu xanh biếc nhìn ngược lại làm cho người ta thật sảng khoái.

Tạ Linh Lăng thực sự đang xem nhà gần đây, cô muốn mua một phòng ngủ một phòng khách, một mình ở là được, nhưng cô chưa từng suy nghĩ qua khu chung cư cũ này.

Lợi ích của thị trấn nhỏ là tiền của cô có thể mua một ngôi nhà, thay vì không đủ trả tiền cho các bộ như ở các thành phố lớn. Lang thang ở bên ngoài nhiều năm, cô đã kiệt sức từ lâu, muốn sở hữu căn nhà của riêng mình, có một nơi để đặt chân.

“Linh Lăng.”

Không biết Vu Triều đứng ở phía sau cách đó không xa từ lúc nào, Tạ Linh Lăng không kịp đề phòng bất ngờ bị sặc một ngụm, vội vàng dập tắt điếu thuốc.

Vu Triều đi tới vỗ lưng Tạ Linh Lăng, hỏi cô: “Thế nào rồi?”

Tạ Linh Lăng đỏ mặt lắc đầu: “Không có việc gì.”

Anh nói, “Vào ăn cơm thôi.”

“Được.”

Dù chỉ là ba món ăn đơn giản nhưng đã làm cho vị giác của Tạ Linh Lăng cảm thấy kinh ngạc. Tuy nhiên, điều này không loại trừ nguyên nhân làm cô cho rằng tất cả đồ ăn đều ngon là do quá đói.

Tạ Linh Lăng chưa bao giờ cố tình kiểm soát chế độ ăn uống của mình vì cô luôn cảm thấy thèm ăn. Nhưng buổi trưa hôm nay, cô ăn đầy bát cơm, cô thích nhất là bát trứng hấp thịt băm.

Vu Triều ngồi đối diện cô dường như cũng không động đũa gì, anh chỉ lo bóc tôm, thỉnh thoảng thêm một con vào bát Tạ Linh Lăng, bất tri bất giác bóc xong cả đĩa tôm.

Thấy Tạ Linh Lăng ăn xong một bát cơm, anh lại hỏi cô có muốn thêm một bát cơm nữa hay không.

Tạ Linh Lăng vội vàng xua tay: “Không được, no chết tôi rồi.”

Cô thấy anh không động bát đũa, hỏi: “Sao anh không ăn vậy?”

Vu Triều nói: “Tôi sẽ ăn nhanh thôi.”

Vì thế sau đó Tạ Linh Lăng trơ mắt nhìn Vu Triều trong thời gian dường như không đến năm phút ăn xong hai bát cơm lớn, lại đem mấy món ăn còn lại trên bàn đều ăn sạch.

Cuối cùng cô cũng hiểu được, toàn thân người đàn ông này dường như dùng hết sức mạnh rốt cuộc là lấy tinh lực từ đâu ra.

Bình luận (0)

Để lại bình luận