Chương 20

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 20

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bức Phác Thảo Và Sự Cố Mất Điện

Mặt đất rất sạch sẽ, chỉ có duy nhất tờ giấy nằm ở góc phòng, trông đặc biệt rõ ràng. Không đợi Lương Sở Uyên nhìn qua, Tô Yểu đã bước tới nhặt lên.

Một đôi mắt. Tự nhiên một cảm giác xao động khó tả dâng lên trong lòng. Tô Yểu nhìn đôi mắt này, thấy có chút quen thuộc.

Lương Sở Uyên nhận lấy tờ giấy. Là vẽ cô đấy.


Ghi chú của tác giả: Muốn thoát khỏi chính văn để viết một cái phiên ngoại thịt cho các bạn đỡ thèm, bằng không tôi cũng ngại nói đây là thịt văn.

Đôi mắt này chính là ấn tượng đầu tiên của Lương Sở Uyên về Tô Yểu. Anh đã nói mắt cô rất đẹp. Mà lúc đó cô cũng nghe được, dù cho rằng đó là ảo giác.

Làm người mẫu cho tôi được không? Lương Sở Uyên hỏi bằng ánh mắt.

Tô Yểu nín thở, phản ứng đầu tiên là nghĩ đến những hình ảnh không đứng đắn, cô lắp bắp: “Tôi, tôi không có kinh nghiệm.”

Lương Sở Uyên nghiêm túc suy nghĩ. Chỉ cần ngồi yên là được.

“Là ngồi bất động mấy tiếng đồng hồ ấy hả?”

Đúng vậy. Giá hữu nghị. Lương Sở Uyên nói chuyện phiếm mà cứ như đang bàn chính sự.

Tô Yểu bật cười: “Đã nói giá hữu nghị sao còn tính thêm tiền? Tôi làm miễn phí cho anh.” “Nhưng mà tôi phải xem xét lại đã. Anh cũng biết đấy, thời gian của tôi không được tự do.” Cuộc sống sáng đi chiều về, vất vả lắm mới có ngày nghỉ, cô không muốn ngồi bất động liên tục mấy tiếng đồng hồ.

Trong mắt Lương Sở Uyên ánh lên ý cười. Tôi chỉ muốn vẽ cô thôi.

Tô Yểu nghi hoặc: “Với điều kiện của anh, muốn tìm người mẫu chắc không khó đâu nhỉ.”

Nhưng tôi chỉ muốn vẽ cô. Anh nhấn mạnh.

Tô Yểu hơi giật mình, nhất thời không nói nên lời. Lúc này Lương Sở Uyên mới nhận ra lời nói có thể gây hiểu lầm, lại nói thêm: Ý tôi là, chỉ muốn vẽ đôi mắt của cô.

Tô Yểu thoải mái hơn một chút, cô khoanh tay: “Vậy được rồi, coi như tôi miễn phí cho anh. Nếu anh nói tôi không hợp mắt, tôi không đảm bảo sẽ không đạp cửa bỏ đi đâu đấy.”

Lương Sở Uyên cười không thành tiếng, lộ ra hàm răng trắng đều. Nhưng không đợi Tô Yểu nhìn rõ ánh sáng trong mắt anh, cả căn phòng đột nhiên tối sầm. Chỉ còn lại ánh trăng mờ ảo hắt vào từ cửa sổ.

“Sao, sao vậy?” Bên tai không còn âm thanh, Tô Yểu theo bản năng nắm chặt tay Lương Sở Uyên, “Tôi không nghe được anh đang nói gì.”

Trong bóng tối, ánh mắt Lương Sở Uyên khẽ động. Anh biết đây chỉ là sự cố mất điện đột ngột, lát nữa sẽ có lại. Nhưng anh lại không muốn buông bàn tay cô đang nắm lấy tay mình. Cô đang dựa dẫm vào anh – đúng lúc anh lại rất thích cảm giác được dựa dẫm này. Những người xung quanh anh, kể cả Lương Sở Thương mà anh kính trọng nhất, đều không tránh khỏi việc đối xử với anh như người khuyết tật. Dù ngoài việc không nói được ra, các phương diện khác anh đều như người bình thường, nhưng họ ít nhiều vẫn có chút đối đãi đặc biệt, đồng thời còn rất cẩn trọng trong suy nghĩ, dè dặt giữ gìn lòng tự trọng của anh.

Tô Yểu thì khác. Cô có thể nghe được tiếng lòng anh, trên mọi phương diện, họ là mối quan hệ bình đẳng. Mà khi cô không nghe được tiếng lòng anh, cô lại lựa chọn đứng sau lưng anh, chứ không hề xem anh như kẻ yếu đuối.

“Chúng ta ra ngoài được không? Chỗ này tối quá.” Giọng cô hơi run.

Lương Sở Uyên nắm lại tay Tô Yểu, kéo cô đi về phía cửa. Tô Yểu lập tức an tâm hơn nhiều. Chỉ là hai người còn chưa đi tới cửa, phòng tranh đã sáng bừng trở lại. Tốc độ có điện lại quá nhanh, Tô Yểu vẫn không tránh khỏi bị dọa cho toát mồ hôi lạnh. Từ nhỏ cô đã sợ bóng tối, luôn cảm thấy sau lưng sẽ có bàn tay ma quái nào đó lôi mình vào vực sâu.

“Làm tôi sợ chết khiếp.”
Lương Sở Uyên làm như không có chuyện gì mà buông tay ra, anh quay đầu lại. Cô sợ bóng tối à?

“Cũng không hẳn.” Tô Yểu gật đầu, “Trí tưởng tượng hơi phong phú thôi, không phải chuyện tốt.”

Lương Sở Uyên mở cửa. Tôi đưa cô về.
Tô Yểu ừ một tiếng.

Trước khi đi, cô quay đầu lại, nhìn bức phác thảo trên bàn. Đôi mắt kia, thật giống mắt cô. Có người xem mình như một phong cảnh. Kỳ thực, cô có chút vui vẻ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận