Chương 20

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 20

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Hai Kẻ Lạ Mặt
Khu mua sắm Diamond. Nguy nga, tráng lệ, và xa xỉ . Mùi nước hoa đắt tiền, mùi da thuộc mới, mùi tiền.
Hoa Thiên Tuyết thắc mắc. Tại sao nơi này không phải của nhà họ Dương? Với gia tài của hắn, chục cái Diamond này có là gì . Chủ sở hữu nơi đây chắc chắn không phải dạng tầm thường [524, 525].
Cô bước vào gian hàng đồ dùng em bé .
Trái tim cô mềm nhũn.
Cô cầm lên một chiếc đầm nhỏ xíu màu hồng nhạt, đính hoa trắng, như đầm công chúa . Nếu là con gái…
Rồi cô lại bẻn lẻn sang khu bé trai. Một chiếc yếm jean bằng lụa mềm mịn . Cô áp nó lên má. Mềm quá. Cô cười tít mắt, tưởng tượng Thiên Hải của cô mặc vào sẽ đáng yêu thế nào.
Rồi cô nhìn giá.
Váy bé gái: 255 USD. Yếm bé trai: 254 USD .
Mắt cô nổi đom đóm .
Cô cười xòa, nhẹ nhàng trả chúng về chỗ cũ . Đắt cắt cổ. Dù cô là “người phụ nữ” của Dương Hạ Vũ, nhưng cô không có tiền riêng. Hắn kiểm soát cô mọi mặt.
Thôi thì, hôm nào lôi hắn đến đây. Bắt hắn trả tiền .
Cô đi đến quán ăn nhẹ trên tầng 33. Gọi một phần gà rán .
Cô ngồi cạnh cửa sổ, nhìn xuống dòng xe vội vã. Những tòa nhà bên dưới bé tẹo như những con kiến .
“Chào em gái xinh đẹp.”
Một giọng nói vang lên.
Thiên Tuyết giật mình. Cô quay lại.
Một người đàn ông lịch lãm trong bộ vest xám tro. Khuôn mặt đó…
“Lý Mẫn Hạo?” [533, 534]
Không. Không phải. Tên này là người bị đánh hôm đó. Người giống hệt Tuấn Kiệt.
Hắn mỉm cười, vươn tay ra một cách lịch sự:
“Không. Tôi là Lý Mẫn Hào. Rất vui được làm quen với em, Hoa Thiên Tuyết.” [535, 536]
Hào? Hạo? Thiên Tuyết hoa mắt. Sinh đôi?
Cô ngập ngừng bắt tay hắn. “Anh… anh là…”
Hắn hiểu. Hắn gật đầu, ngồi xuống đối diện .
“Anh đến đây làm gì?” Cô tò mò .
“Anh đến để ký hợp đồng.” Hắn cười nhẹ. “Với chủ nhân của nơi này.”
Đúng lúc đó, phần gà rán của cô được mang đến. Mùi thơm lừng làm bụng cô sôi lên ùng ục . Cô xấu hổ, cười xòa, rồi cắm cúi ăn .
“Đến rồi.” Mẫn Hào đột nhiên đứng dậy .
Thiên Tuyết tò mò nhìn theo.
Một bóng dáng cao lớn, điển trai, đang bước tới . Người này có nét đẹp lai Pháp, tuấn mỹ, lãng tử, nhưng cũng rất chững chạc .
Mắt cô sáng lên. Miệng sắp rớt nước dãi.
Trời ơi! Đẹp trai quá!
Người đàn ông đó mỉm cười, bắt tay Mẫn Hào, rồi nhìn cô chăm chăm .
Mẫn Hào cười xã giao: “Đây là tiểu thư Hoa Thiên Tuyết. Còn đây là chủ nhân của Diamond, thiếu gia Trần – Simon Trần.”
“Ôi, tiểu thư Hoa.” Simon cầm lấy tay cô, nâng lên, đặt một nụ hôn nhẹ lên mu bàn tay . “Cô có cái tên đẹp như người vậy.”
Thiên Tuyết ngượng đến đỏ bừng mặt. “Anh… anh gọi tôi là Thiên Tuyết được rồi.”
“Vậy Thiên Tuyết hãy gọi tôi là Simon nhé.” Anh ta nháy mắt .
Ba người ngồi xuống. Simon và Mẫn Hào bắt đầu bàn chuyện làm ăn, hợp đồng, lợi nhuận . Thiên Tuyết không hiểu gì cả . Cô chỉ biết cúi đầu, ăn phần gà của mình một cách ngon lành .
Mẫn Hào thỉnh thoảng lại liếc nhìn cô. Anh chống tay lên cằm, nhìn cô ăn .
Anh lại nhớ.
Nhớ lại hai năm trước, khi anh và Mẫn Hạo (em trai song sinh) cùng nhận nhiệm vụ từ cha. Tiếp cận Hoa Thiên Tuyết, điểm yếu của Dương Hạ Vũ . Anh đã đóng vai Phan Tuấn Kiệt. Anh đã tiếp cận cô. Anh đã… yêu cô .
Anh đã cầu xin Hạ Vũ, ký vào tờ giấy chết tiệt đó, dùng mạng “giả” của mình để đổi lấy tự do cho cô . Nhưng tất cả đều là kế hoạch.
Một năm qua, anh vẫn luôn ở gần cô. Âm thầm bảo vệ cô từ xa . Anh không thể lộ diện, vì sẽ hỏng kế hoạch của cha .
Cho đến hai tháng trước…
Anh phát hiện ra thằng em khốn kiếp của mình, Lý Mẫn Hạo, đã làm nhục cô . Hắn đã cưỡng hiếp cô.
Mẫn Hào đã nổi điên. Anh đã tìm đến Hạo, đánh cho nó một trận thừa sống thiếu chết . Đó là lý do hôm nay, Hạo không thể ra đường, và anh phải đi ký hợp đồng thay nó .
Anh nhìn cô. Vẫn ngây thơ, vẫn trong sáng, đang cắm cúi ăn.
Cô đã phải chịu đựng quá nhiều.
Lòng Mẫn Hào thắt lại.

Bình luận (0)

Để lại bình luận