Chương 20

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 20

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hắn áp sát mặt vào mặt cô, đôi mắt đen sâu thẳm như muốn nuốt chửng hình ảnh cô vào trong đó. Bên dưới lớp áo sơ mi rộng thùng thình, hắn hoàn toàn có thể nhìn thấy đôi gò bồng ẩn hiện đầy mời gọi. Trên vùng da thịt trắng nõn mịn màng, còn điểm xuyết thêm vài dấu hôn mờ ám.
Bạc môi hắn cong lên thành một nụ cười đầy ẩn ý, giọng nói chậm rãi mang theo ý trêu chọc: “Cô Lục rất biết cách mê hoặc lòng người. Lúc thì gọi ‘ngài’, lúc lại gọi ‘anh’, nghe thật hứng thú.”
“ANH…” Lục Hiểu Dư cứng họng, gương mặt bị lời nói thiếu đứng đắn kia làm cho nóng bừng. Rốt cuộc thì da mặt hắn dày đến mức nào? Sao có thể thản nhiên nói ra những lời như vậy mà không biết ngượng?
Tống Ngụy cười lạnh, ngón tay lả lướt chạm nhẹ lên xương quai xanh mảnh khảnh của cô. Biểu cảm gương mặt cô gái này thật sự rất đa dạng, rất đáng để hắn từ từ khám phá.
“Ngủ đủ rồi thì xuống nhà ăn cơm. Buổi trưa cô đã nhịn đói đủ rồi.” Hắn nói, giọng điệu ra lệnh nhưng vẫn ẩn chứa chút quan tâm.
Cô nhíu mày: “Cần anh lo chắc?”
“Đừng tự ảo tưởng, tôi không rảnh lo cho cô.” Bàn tay to lớn đặt lên vòng eo thon nhỏ, vừa vặn bao trọn lấy nó. Giọng hắn trở nên u ám: “Tôi đây chính là không muốn làm tình với một bộ xương di động. Lần nào cử động mạnh cũng sợ làm gãy xương cô, phiền chết được!”
Lục Hiểu Dư hất mạnh tay hắn ra, khó chịu rời khỏi giường. Dù gì cũng bị hắn giam cầm ở đây một tháng, cô không thể nhịn đói nhịn khát suốt 30 ngày được.
“Đã đỡ đau hơn chưa?” Hắn hỏi, giọng điệu có chút gượng gạo.
Mi tâm cô khẽ nhíu lại, ngờ vực nhìn hắn: “Ngài Tống, vừa rồi ngài nói không rảnh quan tâm tôi cơ mà?”
“Bậy! Tôi phải quan tâm chứ?” Hắn đáp trả ngay lập tức: “Nếu chẳng may Lục Hiểu Dư cô chết đi, há chẳng phải Tống Ngụy tôi mất toi 1 tỷ sao? Vả lại, tôi không có sở thích làm tình với xác chết. Vừa lạnh lẽo vừa không chân thực, chưa kể để lâu còn bốc mùi thối rữa. Nhìn chung không phải gu của tôi.”
“Đồ điên! Anh bị biến thái à?” Cô hét lên, không thể chịu đựng được những lời lẽ kinh khủng của hắn.
Mặc kệ câu mắng chửi, người đàn ông vẫn nhàn nhạt nhìn vào gương mặt nhỏ nhắn của cô. Dáng vẻ hắn điềm đạm, nhưng lại giống như một con thú dữ đang vờn mồi. Bất cứ lúc nào, cũng có thể bổ nhào đến xé nát cô ra thành từng mảnh.
Lục Hiểu Dư bị khí thế bức người của hắn làm cho sợ hãi đến run rẩy. Cô biết mình vừa chọc nhầm phải chó dữ rồi, chỉ đành nhún nhường lùi bước.
“Ngài Tống, tôi biết ngài cũng chưa ăn gì. Chúng ta… đi ăn thôi!” Cô nói, giọng điệu có phần gượng gạo.
Tống Ngụy không nói gì thêm, chỉ lạnh lùng “ừ” một tiếng rồi đứng dậy rời khỏi phòng ngủ. Trước khi đi, hắn không quên để lại một câu cảnh cáo:
“Nếu không muốn bị lạc trong cái dinh thự rộng lớn này, thì đừng có đi xa tôi quá ba bước chân.”
Lục Hiểu Dư không lên tiếng đáp lại, nói trắng ra là cô đến một chút cũng chẳng hề quan tâm. Căn nhà dù có lớn đến mấy cũng không đến nỗi khiến cô đi lạc được, cùng lắm là đi hơi mỏi chân một chút thôi.
… Nhưng mọi lập luận của bản thân cô liền bị bác bỏ hoàn toàn cho đến khi cô bước chân ra khỏi căn phòng này.
Trước mắt cô là một không gian rộng lớn đến choáng ngợp, đồ sộ với vô vàn những món đồ xa xỉ bậc nhất. Đến cả dãy hành lang dài dằng dặc cũng không biết đâu là điểm dừng.
Lục Hiểu Dư bây giờ mới thực sự nhận ra, những lời mà người đàn ông kia nói lúc nãy, hoàn toàn không hề khoa trương chút nào.
Căn dinh thự này, rộng lớn đến mức khiến cô cảm thấy chóng mặt, tay chân bủn rủn…
“Tự cao là một đức tính tốt, nhưng nó không nên dùng với tôi.” Giọng nói trầm thấp của hắn vang lên từ phía sau.
Người đàn ông ảm đạm nhìn cô, hồi lâu không tự chủ được mà bế bổng cô gái nhỏ lên tay. Còn không quên tử tế nhắc nhở:
“Bám chặt vào một chút. Trèo cao té đau đấy.”
“Anh đừng có mà ngậm máu phun người. Tôi trèo cao lúc nào?” Lục Hiểu Dư ra sức giãy giụa, còn mạnh tay đấm vào lồng ngực rắn chắc của hắn mấy cái. Vừa đấm vừa lớn giọng: “Thả tôi ra! Khốn kiếp, anh mau thả tôi ra!”
“Còn la thêm một tiếng nữa, đừng trách sao tôi mặc kệ cô đến kỳ.” Hắn lạnh giọng đe dọa, còn ảm đạm nói thêm: “Làm tình trong mấy ngày này cũng không đến nỗi tệ. Nghe nói còn sướng hơn ngày thường gấp bội phần.”
“Ngài Tống, anh không thấy bản thân mình trông rất ghê tởm à?” Cô hỏi, giọng đầy chán ghét.
“Cô Lục khen quá lời rồi. Tống Ngụy tôi có ghê tởm đến mấy thì cũng là người đàn ông của cô. Tôi mà không trong sạch, thì Lục Hiểu Dư cô cũng dơ bẩn chẳng kém cạnh gì.” Hắn đáp trả, giọng điệu không chút nao núng.
Trong mắt Lục Hiểu Dư lóe lên tia giận dữ, hận không thể một tay bóp chết người đàn ông kiêu ngạo này.
“Sống ở đời đừng nên có thói ăn cháo đá bát. Đừng có hở một chút là nguyền rủa chủ nhân của mình chết đi.” Hắn nói thêm, giọng điệu đầy ẩn ý.
“…” Trong lòng dâng lên cơn chột dạ, Lục Hiểu Dư chỉ im lặng không nói gì thêm, gương mặt còn thoáng hiện lên một mảng hồng. Hắn… đọc được suy nghĩ trong bụng cô sao?
Tống Ngụy thấy cô không phản ứng lại nữa, bạc môi khinh khỉnh cong lên thành một nụ cười đầy thú vị. Quả nhiên rất thú vị.
Hắn bế cô tiến về phía thang máy, thong dong nhấn nút mở cửa. Tuy rằng Bạch Viện của hắn không phải là nhà cao tầng, nhưng để lựa chọn giữa việc đi thang bộ và thang máy, hắn đương nhiên ưu tiên thang máy hơn.
“Ngài Tống không định thả tôi xuống? Thích bế tôi lắm sao?” Cô hỏi, giọng điệu cố tỏ ra bình thản.
Hắn nhàn nhạt đáp lại: “Tôi tưởng cô thích được tôi bế?”
“Thích cái đầu nhà anh!” Lục Hiểu Dư tức giận, người chủ động bế cô là hắn, vậy mà hắn dám nói cô thích được bế sao?
Thích cái khỉ nhà hắn! Đồ mặt dày!
Tống Ngụy đặt cô xuống sàn thang máy, bộ dạng ghét bỏ ra mặt này của cô khiến hắn không kìm được mà bật cười thành tiếng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận