Chương 20

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 20

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Xà Kỳ đổ đầy lu nước giúp cô, sau đó quay đầu bỏ đi. Do đang trong hình dạng rắn, hắn cũng không tiện nói với cô câu nào.

Rắn trườn cũng thật nhanh, cô chưa kịp nói lời cảm ơn, Xà Kỳ đã đi mất dạng.

Đàm Ngư thở dài, đợi ngày mai ra ngoài, kiếm chút nấm và rau mang sang cảm ơn vậy.

“Bé con, lại đây” Ý Hiên cũng rất nhanh trở lại. Trên tay cầm hai miếng da thú thật to, còn thêm hai cái đùi nai lớn. “Đùi nai còn cần nướng thêm một chút”

Thú rừng ở đây có hương vị thật thơm, lớp ngoài đã được nướng chín tỏa ra mùi thơm khiến bụng cô réo lên.

Trưa nay cô cũng chưa có ăn cơm.

Tiếng động gây ra khiến Ý Hiên lại bật cười. Hắn cũng tự nhiên mà đem đùi nai đến đặt bên bếp lửa.

Đàm Ngư đi đến góc nhà, tìm trong giỏ nhỏ lấy ra một lọ nhỏ.

Bên trong là muối ớt và tiêu. Trước kia hay cùng cha Đàm ở trong rừng sâu tìm dược thảo quý, rất nhiều hôm phải qua đêm trong rừng.

Hỗn hợp gia vị này dùng ướp thịt, hoặc dùng ăn cơm nóng ban đêm có thể làm ấm người, chống cảm lạnh thật tốt. Hơn nữa nướng thịt còn rất ngon.

“ Ngài đưa tôi mượn dao đá một chút.” Đàm Ngư tiến đến gần, muốn cắt thịt nai.

Ý Hiên lắc đầu, tỏ ý hắn không có.

Giống đực móng vuốt sắc bén, rất ít khi cần dùng đến dao đá: “ Em cần cắt thứ gì, để tôi giúp”

“Cắt lớp đã chín của đùi heo nha.” Đàm Ngư đưa tay chỉ hắn phần cần cắt. Sau đó nhanh nhẹn chạy ra ngoài kiếm hai chiếc lá to, rồi đem đến lu nước rửa sạch sẽ.

Ý Hiên giúp cô đặt những lớp thịt mỏng lên chiếc lá sạch sẽ.

Đàm Ngư đổ ra một chút muối gia vị: “ Ngài đem thịt chấm vào thứ này ăn thử, rất thơm.”

Hắn cũng không ngại mà ăn thử. Hương vị quả thực rất tốt, vị ngọt của thịt tươi cùng chút mặn mặn của muối, cay tê của tiêu và ớt. Sương đêm hơi lạnh, ăn một món như vậy quả thật rất ngon.

Đàm Ngư ăn được một miếng cũng thật thỏa mãn.

Cả ngày hôm nay gặp chuyện khó xử như vậy, Đàm Ngư cũng không biết phải nói gì với hắn.

“ Tôi có thể chuyển sang ở nơi này cùng em.” Ý Hiên không ngừng cắt thịt nai, thấy cô ăn thật ít liền có ý định bón cho cô dâu nhỏ. “ Sẽ thuận tiện chăm sóc em, để em càng quen với tôi. Vài hôm nữa đến tộc rắn sẽ không xa lạ.”

Cô vội vàng lắc đầu: “ Tôi sẽ ngại ngùng nha. Ở tộc tôi, chuyện nam nữ có chút gay gắt.”

Đàm Ngư biết nơi này tương đối thoáng vấn đề kia, xong hai mươi năm nay cô đã quen với tập tục của trái đất “ nam nữ thụ thụ bất thân” không thể qua vài ngày liền thích ứng với chuyện này.

Hơn nữa còn đã phát sinh chuyện kia, cô ngày ngày ở bên hắn cũng sẽ rất xấu hổ.

Ý Hiên cười lên một tiếng: “ Không phải qua vài ngày em cũng sẽ đi cùng tôi sao? Đường rất xa, em cũng bắt buộc phải ở chung với tôi, giống cái ra khỏi tộc không ở trong tầm mắt sẽ rất nguy hiểm.”

Tiểu Thất từng kể cho cô, kể cả giống cái được bảo hộ trong tộc cũng có thật nhiều bị thú nhân lưu lạc bắt đi.

Thú nhân lưu lạc đối với các nàng tương đối thô bạo.

Có người vì không thể sớm mang thai liền bị chúng hành hạ đến chết.

Có điều cô cũng chưa xác định sẽ cùng Ý Hiên đi đến tộc rắn nha! Cô còn muốn hỏi bà Cao một chút thông tin ở nơi đó, dù sao cũng nên tránh trường hợp bọn họ có tập tính kì lạ. Hơn nữa cô cũng cảm thấy hắn với cô có ý tứ không bình thường.

“ Đợi ngày mai em có thể trả lời tôi.” Ý Hiên thấy cô do dự cũng không vội vàng ép buộc.

Hai người tiếp tục bữa ăn trong yên lặng.

Đàm Ngư thì bận ngổn ngang với những suy nghĩ trong đầu. Ý Hiên lại chăm chú ngắm nhìn con mồi sắp sa bẫy.

Hắn có thể thấy được tính cách cô dâu nhỏ tương đối mềm yếu, chỉ cần cẩn thận sắp đặt một chút, cô liền không biết tìm cách nào phản kháng, chỉ có thể ngoan ngoãn sa bẫy mà đồng ý.

Bình luận (0)

Để lại bình luận