Chương 20

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 20

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Nỗi Sợ Hãi Giấu Kín

Cừ Chiêu nói được làm được, chỉ đưa Tuế Hòa đến những nơi vắng người qua lại.

Đa phần người đến Công viên Hải Dương là người lớn dẫn theo trẻ nhỏ.

Cừ Chiêu biết Tuế Hòa không quen đến những nơi ồn ào náo nhiệt. Trong suốt những năm tháng họ sớm chiều chung sống, Tuế Hòa vẫn luôn không thích những chỗ đông người.

Tuy Tuế Hòa quen biết nhiều người, có lẽ là do cô đối xử tốt với tất cả mọi người. Nhưng nói chính xác hơn, cô không có người bạn thân thiết thực sự nào cả.

Nếu bắt buộc phải kể tên một người, thì đó chính là Cừ Chiêu.

Thực ra Cừ Chiêu đã từng hỏi Tuế Hòa tại sao lại không thích nơi náo nhiệt.

Lúc ấy Tuế Hòa chỉ nói cô không thích mùi người hỗn tạp trong không khí, cùng với những âm thanh ồn ào từ bốn phương tám hướng dội tới.

“Nhưng lần đầu tiên chúng ta đi chơi là đến công viên giải trí mà.”

Tuế Hòa cười: “Tớ chưa từng đi công viên giải trí, nên muốn thử thách bản thân thôi.”

Cô chưa bao giờ nói nguyên nhân chủ yếu là vì Cừ Chiêu chưa từng đến đó, nên cô muốn người khác có được thứ gì thì Cừ Chiêu cũng phải có được thứ đó.

Tuế Hòa đã nói vậy rồi, nên sau này Cừ Chiêu cũng không hỏi lại nữa, cũng không đưa cô đến những nơi đông người.

Cừ Chiêu ngầm khẳng định trong lòng, nếu Tuế Hòa không thích những nơi ồn ào, vậy thì chắc chắn cũng không thích trẻ con.

Nhưng sau khi đi dạo qua ba khu vực trong Công viên Hải Dương, hắn lại phát hiện Tuế Hòa sẽ hơi thả lỏng tay mỗi khi đến gần những nơi có nhiều trẻ nhỏ.

Chẳng lẽ Tuế Hòa thích trẻ con?

Cừ Chiêu liếc mắt nhìn hai bàn tay vẫn luôn đan chặt vào nhau của họ, nhếch khóe miệng. Thật không may, hắn lại không thích trẻ con. Lại đi dạo thêm một lát, Tuế Hòa phát hiện người xung quanh ngày càng thưa thớt, cô buông lỏng tay ra.

Cừ Chiêu mím môi, không phản ứng gì.

Tuế Hòa hỏi một nhân viên đi ngang qua, biết được mọi người đã tập trung đi xem tiết mục biểu diễn. Cô thở phào nhẹ nhõm, rồi quay đầu lại hỏi Cừ Chiêu: “Chúng ta không đi xem nhé?”

Cừ Chiêu nhìn con đường vắng vẻ phía sau Tuế Hòa, lúc này mới gật đầu: “Ừ, không đi xem.”

Hai người họ sóng vai đi tiếp. Lớp kính thủy tinh màu xanh biếc bao quanh họ, những gợn sóng lăn tăn phản chiếu ánh sáng lên gương mặt cả hai.

Tuế Hòa bị một chú cá hề thu hút, cô ngồi xổm xuống, chọc nhẹ vào tấm kính, “Nó đáng yêu quá.”

“Xấu chết đi được .” Cừ Chiêu lạnh nhạt nói.

Tuế Hòa không thèm để ý đến hắn, tiếp tục chọc vào tấm kính. Nhưng chú cá hề lại không thích cô, chỉ bơi quanh đầu ngón tay cô hai vòng rồi lượn đi mất.

“Aiz, nó không thích tớ.”

Cừ Chiêu không nói lời nào, chỉ nhìn đỉnh đầu cô.

Tuế Hòa như có thần giao cách cảm, ngẩng đầu lên đối diện với Cừ Chiêu, “Sao thế?”

“Tuế Hòa, chúng ta ở bên nhau đi.”

Chỉ có ở bên nhau mới tiện khiến cô trầm luân mà thôi.

Lại là chuyện này. Tuế Hòa thở dài, chống đầu gối đứng dậy, “Cậu không thích tớ, tớ cũng không thích cậu, tại sao chúng ta phải ở bên nhau?”

Cừ Chiêu nhướng mày: “Ai nói tôi không thích cậu ?” Tuế Hòa là người duy nhất hắn muốn kéo cùng xuống địa ngục.

“Tớ nói đấy.”

Giọng điệu hùng hồn này thật khiến người ta… không biết phải làm sao.

Cừ Chiêu tiến về phía cô một bước, nhắc lại: “Chúng ta thử ở bên nhau xem.”

Tuế Hòa lắc đầu: “Không được.”

“Vậy tôi sẽ theo đuổi cậu cho đến khi cậu đồng ý.”

Tuế Hòa bật cười thành tiếng, tiếp tục lắc đầu: “Không được.”

Cừ Chiêu khoanh tay trước ngực, vẻ mặt không chút sợ hãi: “Câu sau không phải tôi đang hỏi ý kiến cậu. Theo đuổi cậu là quyền tự do của tôi.”

“Vậy thì cậu không theo đuổi được đâu, quyền quyết định là ở tớ mà.”

Cừ Chiêu cười ngả ngớn, ngữ khí không cho phép từ chối: “Cứ chờ xem .” Nói xong hắn lại nắm lấy tay cô.

Tuế Hòa giãy giụa muốn rút tay ra, nhưng vô ích. Cô trừng mắt: “Tớ còn chưa đồng ý đâu!”

“Nhưng cậu nói, chỉ cần tôi nói, việc cậu có thể làm được cậu sẽ làm hết.”

“Tính nguyên tắc của vấn đề!”

Cừ Chiêu vô lại nắm tay cô càng chặt hơn, “Cái này không tính.”

“Bây giờ thì tính. Tớ tuyên bố dắt tay chính là tính nguyên tắc của vấn đề.”

“Cái gì? Tiếng nước ở đây to quá, tôi không nghe rõ cậu nói gì.”

“Cừ Chiêu!”

“Ừ, tôi ở đây!”

Tuế Hòa không còn lời nào để nói.

Cô coi như đã thấy rõ, Cừ Chiêu thay đổi rồi… hắn bị bệnh không nhẹ.

Nhìn bàn tay mình bị ghìm chặt không cách nào thoát ra, Tuế Hòa càng thêm khó hiểu. Cừ Chiêu có quá nhiều bộ mặt, rốt cuộc bộ mặt nào mới thật sự là hắn?


—————————

Bên trong ấm áp lạ thường.

Căng chặt, co dãn, ngập nước… Hết thảy cảm giác đẹp đẽ đều trút xuống bề mặt côn tht đang cọ xát.

Da thịt nơi hạ thể hơi lạnh, xúc cảm mơ hồ. Điều Cừ Chiêu có thể cảm nhận rõ nhất chính là lòng bàn tay mình đang đổ mồ hôi nóng hổi.

Hắn đang xoa nắn bầu ngực căng tròn của Tuế Hòa.

Mềm như bông vậy. Sờ vào rất mềm mại, hít một hơi là vị ngọt lan tỏa. Nhũ hoa căng cứng, một bàn tay khó có thể nắm trọn.

Hắn dùng sức thêm một chút, Tuế Hòa sẽ khẽ rên lên, vô cùng phóng đãng.

“A… A…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận