Chương 20

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 20

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ừng ực…” Có tiếng nuốt nước miếng rõ to vang lên trong đám đông im lặng, tiếp theo là những tiếng cười cợt nhả bắt đầu tranh luận, hùa theo:
“Cái đầu mày ấy, ai mà tin mày. Lỡ như mày cố ý sờ soạng rồi che giấu cho người ta thì sao? Tao cảm thấy ý kiến công bằng nhất là… mỗi người xếp hàng sờ một lần, thế mới là hợp lý, dân chủ nhất!”
“Chó má, sờ soạng cái gì! Mấy người như vậy là tìm giày cưới sao? Tao thấy là đang tìm chuyện vui, dê xồm thì có. Tao có ý kiến hay hơn, có thể trực tiếp xốc váy cô em ấy lên mà nhìn cho rõ, công bằng, công chính, ai cũng thấy!”
Toàn bộ đám người trong phòng lúc này chia làm ba nhóm rõ rệt:
Một nhóm là Bạch Cương cầm đầu, gồm những gã đàn ông thô lỗ, đang hăng say quậy phá, tìm cách sàm sỡ.
Một nhóm là những người phụ nữ trung niên trong thôn, phần lớn đứng khoanh tay mắt lạnh đứng nhìn, có người còn cười cợt, châm dầu vào lửa đệm thêm vài câu ác ý.
Nhóm cuối cùng là chú rể và nhóm bạn thân của anh, sắc mặt ai nấy đều đen sì, vô cùng khó coi trước cảnh tượng bát nháo này.
Cố Viện sớm nghe nói khu vực vùng sâu vùng xa này vẫn còn tồn tại tập tục “nháo phù dâu” (trêu chọc phù dâu) rất hủ bại. Nhưng cô lại không thể tưởng tượng được, cách bọn họ “nháo” ở đây lại man rợ, thú tính đến mức không xem người khác là con người như vậy.
Nhớ lại hơn mười phút trước, chính miệng Bạch Huyên Huyên đã thì thầm, ám chỉ cô có thể đem chiếc giày cưới giấu ở dưới chân váy, nói rằng chỗ đó là “tương đối bảo mật” và an toàn. Giờ ngẫm lại, con ngươi Cố Viện lạnh đi vài phần. Đây rõ ràng là cái bẫy.
Bạch Huyên Huyên ngồi ở giữa giường, được vây quanh như nữ hoàng. Đầu tiên, cô ta liếc nhìn sắc mặt đen kịt của bạn trai và nhóm bạn thành phố của anh. Lập tức, cô ta đỏ mặt, tỏ vẻ vô cùng áy náy, xin lỗi: “Ngại quá các anh, tập tục ở quê em hơi thô một chút, thật không tốt, mọi người chỉ là thích nói giỡn cho vui thôi, đừng để bụng nhé.”
Nghe được lời giải thích “chỉ là vui đùa”, sắc mặt nhóm bạn chú rể hơi giãn ra một chút. Bọn họ đều là người có giáo dưỡng, đi nhiều biết nhiều, tất nhiên hiểu phong tục mỗi nơi mỗi khác, có cái hay cái dở. Mặc kệ trong lòng không tán thành, khinh thường như thế nào, cũng không nên bởi vậy mà làm lớn chuyện, liên lụy đến thể diện của cô dâu trong ngày vui.
Xuất phát từ sự tôn trọng tối thiểu đối với cô dâu, bọn họ vẫn chưa lên tiếng can thiệp, chỉ là đồng loạt di chuyển, xích lại gần về phía Cố Viện để tạo vòng bảo vệ ngầm.
Lúc trước từng có tiếp xúc và trò chuyện vui vẻ với Cố Viện nên biểu hiện của cậu em út Lâm Ngạn là rõ ràng và gay gắt hơn nhiều. Trên gương mặt điển trai, non choẹt tràn đầy sự khinh thường không che giấu, cậu ta trực tiếp bước đến, đứng chắn ngay ở bên cạnh người Cố Viện như một vệ sĩ.
Thấy tình hình tạm ổn, Bạch Huyên Huyên lại quay sang nói với đám người nhà mình: “Anh họ à, mọi người đùa vừa thôi, đừng quá đáng quá mức, làm bạn em sợ.”
Cuối cùng, cô ta mới quay sang nhìn về phía Cố Viện. Lúc nhìn thấy đối phương mặc dù khoác lên người chiếc váy xấu xí như giẻ lau, vẫn cứ diễm lệ, tỏa sáng áp đảo tất cả hoa thơm cỏ lạ xung quanh, trong mắt Bạch Huyên Huyên xẹt qua một tia đố kỵ sắc nhọn. Cô ta cười giả lả, hòa giải: “Viện Viện đừng để ý nhé, bọn họ tính tình bộc trực, chỉ là đùa giỡn chút thôi.”
“Ấy, Huyên Huyên, em đừng nói như vậy chứ. Anh đây ở cái làng này vẫn luôn chơi như vậy mà, có ai nói gì đâu. Sao? Con gái thành phố thì cao quý, dát vàng lên người à mà không cho đụng? Khinh thường nơi quê mùa nhỏ bé này của chúng ta à…”
Bạch Cương vừa nghe thế liền sừng sộ lên, tựa hồ như nổi giận thật sự. Mỡ trên mặt hắn rung rung theo từng lời nói, tay chân vung loạn xạ. Hắn còn không thuận theo ý, không buông tha mà rống lên, ngụ ý rất rõ ràng: chơi không nổi thì đừng có làm phù dâu, chẳng qua chỉ là con đàn bà để mua vui mà còn dám lên mặt phản kháng.
Trong lòng Bạch Huyên Huyên thầm chửi thề. Cô ta không ngờ tên anh họ trứng thối ngu ngốc kia lúc này lại quậy phá, làm khó dễ như vậy. Không thấy sắc mặt Vũ Hàng đã khó coi đến mức nào rồi sao? Hôn lễ của cô ta sao có thể giống với những đám cưới tạp nham khác trong thôn được? Cô ta không muốn ở trước mặt chồng tương lai và bạn bè thượng lưu của anh ta để lại loại ấn tượng quê mùa, thiếu văn hóa này.
Thế nhưng, khi liếc thấy khóe miệng Cố Viện đang nhếch lên, mang theo ý cười trào phúng lạnh lẽo, cô ta lại có chút không khống chế được bản thân. Sự đố kỵ vẫn luôn đè nén âm ỉ trong lòng bấy lâu nay bỗng bùng lên như nấm men gặp bột, cô ta chỉ muốn nhân cơ hội này cho Cố Viện xấu mặt, nhục nhã một lần cho hả dạ.
Cho dù Vũ Hàng bọn họ có không vui vẻ thì hôm nay cũng là ngày đại hỷ, bọn họ nể mặt mũi sẽ không thật sự trở mặt làm to chuyện. Cơ hội tốt ngàn năm có một như vậy chỉ sợ sau này sẽ không bao giờ có nữa.
Tâm niệm Bạch Huyên Huyên hơi đổi, ánh mắt trở nên độc địa. Cô ta làm ra vẻ mặt thật khó xử, quay sang nhìn Cố Viện thương lượng:
“Viện Viện à, quả thật đây là phong tục lâu đời của bọn mình, khó mà cản được mọi người. Nếu không… hay là cậu chịu thiệt một chút, để cho anh họ mình tùy tiện kiểm tra qua loa một chút đi. Anh ấy có chừng mực mà, sẽ không thật sự đụng chạm quá đáng tới cậu đâu. Xong việc, lát nữa mình sẽ bù đắp, cho cậu cái bao lì xì thật lớn nhé.”
Mặt Cố Viện hoàn toàn lạnh lẽo như băng. Đây là đang coi cô là cái gì? Là món hàng để mua vui, đổi chác bằng bao lì xì sao?
Cô còn chưa kịp có phản ứng chửi thẳng vào mặt con bạn khốn nạn, thì Bạch Cương lại giống như đã được “bật đèn xanh”, nhận được thánh chỉ. Hắn mang theo ý cười dâm đãng, chà xát hai tay vào nhau, hùng hổ đi đến chỗ Cố Viện.
Mấy tên đàn em côn đồ của hắn cũng xúm lại, vây quanh, ý tứ thật rõ ràng: mềm không được thì dùng biện pháp mạnh, cưỡng ép tập thể.

Bình luận (0)

Để lại bình luận