Chương 20

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 20

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sao có thể kẹp một thứ quan trọng như tiền vào trong sách giáo khoa chứ?
Mộc Trạch Tê chịu đựng cơn đói có chút bực bội đi nhặt lên, khi cô nhặt lên thì trong đầu bỗng nhiên chợt lóe, cô đứng yên ở đó, mà trong lòng lại đang xoắn xuýt.
Cuối cùng, cô nhặt tất cả những tờ tiền rơi từ trên đất lên, nhưng lại kẹp tất cả vào trong một cuốn sách bài tập khác…
Lúc này có mấy bạn học trong lớp vừa quay lại, Mộc Trạch Tê chột dạ rời khỏi bàn của Lâm Thi Vũ.
Mấy tiết học buổi chiều không biết là bởi vì làm chuyện trái với lương tâm và chột dạ mà ngực Mộc Trạch Tê khó chịu phát đau, bụng quặn thắt đau đớn.
Cô ôm bụng, ù tai, sắc mặt trắng bệch, đầu óc quay cuồng không nghe được một chút kiến thức nào.
Trong tiết cuối cùng, Lâm Thi Vũ bỗng hoảng sợ sau khi không tìm thấy học phí kẹp trong cuốn sách giáo khoa.
Ban đầu, ủy viên sinh hoạt Lâm Thi Vũ phụ trách số tiền học phí này, nhưng hiện tại cô ấy lại không tìm được nó.
Đối với những chuyện mất cắp học phí trong lớp sẽ động chạm vào vấn đề đoàn kết trong lớp.
Sau khi Vương Khiết biết chuyện, bà ta đến lớp chủ trì chuyện này, nếu như lãnh đạo nhà trường biết chuyện này thì không phải đồng nghĩa với việc trong lớp học xuất sắc nhất của bà ta vừa xuất hiện một tên trộm sao?
Đến lúc đó phụ huynh của những học sinh kia đến hỏi, thì bà ta càng khó báo cáo kết quả công tác.
Rất nhiều người vốn không thích Lâm Thi Vũ, nhân cơ hội này chỉ trích cán bộ lớp thiếu trách nhiệm.
Từ sai lầm thiếu trách nhiệm ban đầu tăng lên, nói rằng cô ấy rời khỏi nông thôn mà không thể thay đổi thói xấu, tham lam tiền bạc.
Mọi chuyện càng ngày càng tệ hơn, Lâm Thi Vũ có trăm cái miệng cũng không giải thích được rõ ràng, hốc mắt và mũi của cô ấy bắt đầu đỏ lên.
Trước khi Nghiêm Kỷ rời khỏi lớp học, có dịu dàng nói một câu, nhưng lại mang theo ý cảnh cáo: “Chuyện nào ra chuyện đấy, đừng công kích cá nhân.”
Một số bạn cùng lớp không lên tiếng nữa, cũng không dám làm quá lên.
Mà Mộc Trạch Tê ở một bên nhìn Lâm Thi Vũ đang khóc, bên tai vang lên những tiếng ồn ào bàn tán, cô ngơ ngác nắm chặt váy, trong lòng cũng không cảm thấy dễ chịu mà càng thêm bực bội và lo lắng.
“Giờ nghỉ trưa chỉ có Mộc Trạch Tê ở trong lớp học.” Đột nhiên Lý Vi âm dương quái khí nói.
Tiếng bàn tán chợt nhỏ xuống, mọi người đều nói Mộc Trạch Tê ghen tị với Lâm Thi Vũ, nhất định là do cô hãm hại, mũi nhọn thoáng cái chỉ về phía Mộc Trạch Tê.
Chân Mộc Trạch Tê mềm nhũn, thiếu chút nữa ngã xuống. Cô ổn định tinh thần, phủ nhận cô không ăn cắp học phí, nếu không tin có thể lục đồ đạc của cô.
Chỉ một lát sau, Nghiêm Kỷ trở lại lớp học.
Nghiêm Kỷ cầm quyển sổ bài tập vật lý Lâm Thi Vũ vừa thu vào chiều nay. “Cô Vương, em vừa đi giúp giáo viên vật lý sửa bài tập về nhà, thì tìm được học phí.”
Khi mở sách giáo khoa ra học phí đều ở bên trong.
Lần này chuyện trộm cắp tiền học phí không còn tồn tại.
Mộc Trạch Tê kiệt sức, cô cảm thấy khó thở, nước mắt lưng tròng. Vẻ mặt giống như cô bị oan uổng.
Mà Lâm Thi Vũ nghĩ trăm lần cũng không ra, cô ấy nhớ rõ mình kẹp trong sách giáo khoa.
Nghiêm Kỷ cảm thấy chuyện ầm ĩ như vậy, chấm dứt rồi thì thôi.
Đúng lúc này, một bạn cùng lớp nhỏ giọng nói: “Sau khi ăn trưa quay lại lớp, hình như tôi nhìn thấy Mộc Trạch Tê rời khỏi chỗ ngồi của Lâm Thi Vũ.”
Cả người Mộc Trạch Tê cứng đờ.
Nhất thời mọi người đều ồ lên, mọi người nhìn Mộc Trạch Tê như thể cô là một tai họa ghê gớm.
Tình huống như vậy chỉ có thể là cố ý hãm hại.
Tiếng chỉ trích của bạn học trong lớp, tiếng cười nhạo, mọi ánh mắt đều nhìn về phía Mộc Trạch Tê.
Ngay cả La Nam Nam trong lớp chưa bao giờ nghe thấy để tâm tới bất cứ chuyện gì cũng ngước đầu lên nhìn Mộc Trạch Tê.

Bình luận (0)

Để lại bình luận